Khóa huấn luyện sinh tồn kéo dài một tuần cuối cùng cũng đã kết thúc.
Không có gì bất ngờ, Tô Kiều và Lục Từ đã xếp vị trí thứ nhất.
“Nhớ đến phòng y tế kiểm tra vết thương trên cánh tay đấy.” Trước khi đi, Tô Kiều dặn dò Lục Từ.
Phòng y tế của trường khám chữa bệnh miễn phí. Tuy rằng chỉ là một phòng y tế nho nhỏ nhưng dù sao cũng là phòng y tế thuộc một học viện quân sự hàng đầu, trình độ của bác sĩ bên trong có thể so sánh được với các phòng khám chuyên khoa bên ngoài rồi.
“Ừ.” Lục Từ đáp lại, đôi mắt đen nhánh của cậu dừng lại trên mặt Tô Kiều.
Tô Kiều há miệng, tựa hồ còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng cô vẫn không nói gì cả.
Cô và Lục Từ đã dính vào quá nhiều nhân quả rồi, hẳn là cũng nên có mức độ thôi.
Cách đó không xa, Tô Duật Bạch bấm còi xe, thúc giục Tô Kiều: "Chị, nhanh lên, hôm nay mẹ xuất viện, ba cũng đặc biệt về một chuyến, đang ở nhà chờ chúng ta về ăn cơm đó."
Tô Kiều xoay người, lên xe của Tô Duật Bạch.
Tô Duật Bạch đang ngồi ở ghế lái, ánh mắt lướt qua người Lục Từ, trên mặt hiện lên một chút không vui.
"Chị ơi, đó có phải là thằng nhóc cùng chị tham gia tập huấn dã ngoại không?"
Tô Kiều theo bản năng mà ngồi thẳng dậy, vẻ mặt có chút căng thẳng nhìn qua Tô Duật Bạch, cô cố gắng bình tĩnh lại: "Ừ, sao vậy?"
“Không có chuyện gì.” Tô Duật Bạch có vẻ không muốn nói nhiều.
Tô Kiều vẫn còn chút bồn chồn.
“Cậu cảm thấy cậu ấy có đẹp không?” Tô Kiều thử thăm dò.
Tô Duật Bạch đang lái xe, nghe thấy vậy thì đột nhiên đạp phanh.
Theo quán tính, cả người Tô Kiều lao về phía trước, cũng may là cô có thắt dây an toàn nên mới giữ người lại được.
Vừa lúc phía trước lại là đèn đỏ.
"Rất xấu."
Tô Kiều: ...Đây là nói thật hay nói mát đó?
Tô Kiều cẩn thận phân biệt biểu tình trên khuôn mặt của Tô Duật Bạch, chút ghét bỏ kia hình như không phải giả.
"Chị, chị đừng có qua thân cận với cậu ta. Cái loại xuất thân từ xóm nghèo này ấy á, bụng dạ đều không đơn giản đâu.”
Mặc dù Tô Duật Bạch không tham gia các trò chơi của mấy người trong F4 khác, nhưng cậu ta vẫn rất rõ ràng những chuyện bẩn thỉu trong Học viện Hoàng gia.
Cơ bản là chẳng có một học viên nghèo nào có thể thoát khỏi viên đạn bọc đường cẩm y ngọc thực cả. Cho dù có vài tên ban đầu cũng cứng xương cứng cốt đấy, nhưng cuối cùng cũng phải quỳ rạp trước hiện thực mà thôi.
Cũng có người từng ám chỉ với Tô Duật Bạch rồi, hỏi cậu ta có muốn nuôi một con thú cưng bần dân hay không.
Tô Duật Bạch không có hứng thú với loại chuyện này, trước kia có một lần nổi hứng thì nguyên nhân cũng là do Tô Kiều cả.
Tính cách của nguyên thân cũng giống như cô, băng thanh ngọc khiết, thích bênh vực kẻ yếu.
Tô Duật Bạch thì khắp mọi nơi đối nghịch với nguyên thân, thế nên dĩ nhiên là cậu ta muốn dùng những chuyện như vậy để ghê tởm cô rồi.
Nhưng vì nguyên thân xảy ra tai nạn xe cộ nên Tô Duật Bạch cũng từ bỏ cái ý định này luôn.
Bây giờ cậu ta không chỉ tránh xa đám cặn bã kia, mà còn học theo Tô Kiều, thỉnh thoảng cũng sẽ giúp đỡ đám học viên bần dân bị quý tộc khinh nhục kia một phen.
Chỉ là không biết tại sao, vừa rồi nhìn thấy Lục Từ, cậu ta lại cảm thấy khó chịu.
"Cậu ấy không phải loại người như vậy." Tô Kiều theo bản năng giải thích cho Lục Từ. Chỉ sau khi nói xong, cô mới nhận ra mình vừa nói gì.
Có lẽ cô nên để Tô Duật Bạch hiểu lầm Lục Từ, như vậy mới có thể ngăn chặn được d*c v*ng chiếm hữu của Tô Duật Bạch đối với Lục Từ nhỉ.
"Chị hiểu rồi, cậu yên tâm." Vì vậy, Tô Kiều nhanh chóng lật ngược lại những lời vừa nói, để cho Tô Duật Bạch yên lòng.
Lúc này Tô Duật Bạch mới vui vẻ ra mặt, bắt đầu nói về chuyện sức khỏe của mẹ mình dường như đã tốt lên rất nhiều sau khi bà xuất viện, cả người hình như cũng khoẻ hơn không ít.
Mẹ Tô Duật Bạch cũng chính là mẹ nuôi của nguyên thân, bởi vì sinh Tô Duật Bạch mà cơ thể bị thương tổn, để lại di chứng vĩnh viễn, thế nên hàng năm đều phải nhập viện để điều trị.
Ba Tô đã tìm thấy một bệnh viện điều dưỡng rồi đưa mẹ Tô đến đó.
Chuyện nguyên thân bị tai nạn xe hơi lần này vẫn luôn giấu không để người có sức khỏe không tốt như mẹ Tô biết chuyện.
Tô Kiều nhớ rõ là trong nguyên tác, khi mẹ Tô nghe tin nguyên thân gặp tai nạn xe hơi qua đời, bà lập tức ngất xỉu luôn.
Sau đó, khó khăn lắm mới ổn định lại sức khoẻ thì lại nghe nói nguyên thân là bởi vì đua xe với Tô Duật Bạch mới xảy ra tai nạn xe cộ, nhất thời bà lửa giận công tâm, tát mấy bạt tai vào mặt Tô Duật Bạch. Cho đến khi qua đời ở mấy năm sau, bà vẫn không chịu nhìn mặt Tô Duật Bạch lần nào.
Bởi vì bản thân tranh cường háo thắng, hành xử bốc đồng, mới dẫn đến cái chết của người chị nuôi.
Ban đầu, vì để giảm bớt mặc cảm tội lỗi của mình, Tô Duật Bạch không muốn thừa nhận rằng chính cậu ta đã hại chết nguyên thân.
Mãi đến khi bị mẹ Tô một tát đánh tỉnh, cậu ta mới nhận ra mình đã sai lầm như thế nào. Chỉ vì ghen ghét với người chị nuôi ưu tú được cha mẹ cưng chiều hơn mình, nên mới làm ra loại chuyện này.
Cậu ta xứng đáng bị trừng phạt ở dưới địa ngục.
Bởi vì tinh thần của Tô Duật Bạch đã chìm quá sâu trong địa ngục mặc cảm tội lỗi do chính cậu ta tạo ra, thế nên sau khi gặp một người có thể hấp dẫn cậu ta như Lục Từ, cậu ta mới sinh ra d*c v*ng chiếm hữu lớn như vậy với Lục Từ.
Cậu ta đã coi Lục Từ là thứ ánh sáng duy nhất bên trong địa ngục của mình.
Trải qua một quãng thời gian giãy giụa, trầm luân rồi lại giãy giụa, nhân tính của Tô Duật Bạch cuối cùng cũng đã tiêu biến vào ngày mẹ cậu ta qua đời.
Khi giãy giụa để cầu sinh trong vũng bùn kia, cậu ta quyết định hợp tác với ba tên cặn bã khác để kéo Lục Từ xuống địa ngục, cùng bọn họ chìm nghỉm trong đó.
Hiện tại, Tô Kiều đã trở thành Tô Kiều, tính tình của Tô Duật Bạch cũng không thay đổi nhiều vì vụ tai nạn xe hơi, mọi thứ đang diễn ra theo chiều hướng tốt.
Trên mặt Tô Kiều không nhịn được mà nở một nụ cười.
Tô Duật Bạch hơi nghiêng đầu, nhìn qua Tô Kiều đang ngồi trên ghế phó lái. Cô mặc một bộ quân phục màu trắng thẳng thớm, mái tóc đen hiếm khi mà xõa tung ra như bây giờ, trông mềm mại như tơ, trên người cô không có khí chất bá đạo trời sinh của một Alpha mà thay vào đó lại toát lên vẻ dịu dàng và điềm tĩnh hiếm có, như tia nắng ấm áp giữa trời đông.
Giờ phút này, không biết cô đang nghĩ tới chuyện gì mà nhẹ nhàng cong môi.
Cánh môi toả sắc hồng, ướt át mỏng manh, nhẹ nhàng mà nhợt nhạt.
Tô Duật Bạch hơn chút khựng lại, mãi đến khi tiếng coi thúc giục từ chiếc ô tô đằng sau vang lên, cậu ta mới bừng tỉnh hoàn hồn, nhanh chóng lái xe về phía trước.
*
Trong biệt thự của nhà họ Tô, người hầu đã chuẩn bị xong bữa tối hôm nay.
Đây là lần đầu tiên người một nhà quây quần lại với nhau sau khi Tô Kiều xuất viện.
Dựa theo bối cảnh nhân vật, nhà họ Tô là một gia đình có người cha nghiêm khắc và người mẹ dịu dàng điển hình.
Ba Tô mặc quân phục màu trắng, dáng người cao lớn, là một Alpha hàng đầu với xuất thân quý tộc. Mẹ Tô mặc một chiếc váy lễ phục màu trắng, dáng người mảnh khảnh mềm mại, mái tóc búi cao để lại một lọn rủ xuống bên má, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, khi cười rộ lên thì vừa dịu dàng lại vừa hòa nhã.
Mẹ Tô cũng là một Omega có xuất thân quý tộc. Tuy bà không phải là một Omega hàng đầu nhưng hình tượng và ngoại hình đều không thua kém bao nhiêu.
Chỉ là bởi vì bệnh tật đã lâu, cho nên mặc dù có trang điểm thì vẫn có thể nhìn ra vẻ tiều tụy trên khuôn mặt mẹ Tô.
Tuy rằng đây là một cuộc hôn nhân chính trị, nhưng hai người họ ở chung lại vô cùng hoà hợp, cũng thuộc về loại lâu ngày sinh tình.
Mặc dù ba Tô là chủ gia đình, quanh năm sống trong quân đội, tính tình kín tiếng, nhưng mỗi lần được nghỉ phép, ông đều về đi thăm mẹ Tô. Dù không biểu thị bằng lời, nhưng trái tim họ vẫn luôn tựa gần bên nhau.
“Ăn cơm đi.” Ba Tô lên tiếng, mọi người mới dám động đũa.
So với ba Tô luôn luôn nghiêm túc, thì mẹ Tô hiển nhiên là dịu dàng hơn nhiều.
"Hôm nay nhà chúng ta hiếm khi tụ lại bên nhau, đừng nghiêm túc như vậy. Nào Kiều Kiều, đây là món tôm con thích nhất này, mẹ đã cho người bóc vỏ hết cho con rồi." Mẹ Tô nhẹ nhàng gắp một con tôm của Tô Kiều.
Nhìn mẹ Tô chẳng nể mặt mình như vậy, ba Tô khẽ ho một tiếng.
Nhưng mẹ Tô hoàn toàn chẳng để ý gì đến ông.
Tô Kiều thụ sủng nhược kinh, cúi đầu nói cám ơn: "Con cám ơn ạ."
Mẹ Tô cười nói: "Con bé này, vẫn khách sáo như vậy."
Khi Tô Kiều được đón về từ cô nhi viện thì cô đã có ký ức. Ngay ngày đầu tiên cô đến nhà họ Tô, cô đã bị Tô Duật Bạch ghét bỏ.
Mặc dù mẹ Tô đã dạy dỗ Tô Duật Bạch một trận, nhưng trong thâm tâm Tô Kiều cũng rất rõ ràng, cô vĩnh viễn chỉ là một người ngoài trong nhà họ Tô này.
Nhưng tính tình của bản thân Tô Kiều cũng rất tốt, cô nhớ rõ ân tình của nhà họ Tô đối với cô, cũng biết rằng mẹ Tô và ba Tô thực sự rất tốt với cô, vì vậy mặc cho Tô Duật Bạch khiêu khích, cô cũng chưa bao giờ đánh trả.
Nếu là trước đây, Tô Duật Bạch nhất định sẽ gây sự, ví dụ như đánh rơi đũa, quay đầu bỏ đi, khiến cho một bữa cơm gia đình vui vẻ lại bị quậy thành mọi người đều không vui.
Cuối cùng còn đòi Tô Kiều phải xin lỗi cậu ta nữa.
Nhưng hôm nay, thái độ của Tô Duật Bạch lại không giống như bình thường: "Chị, chị ăn nhiều một chút." Cậu ta còn gắp thêm một đũa tôm cho Tô Kiều.
Tô Kiều bưng cái chén chất đầy tôm, cười nói: "Cậu cũng ăn đi."
Nhìn thấy cảnh tượng hoà thuận vui vẻ giữa hai người, mẹ Tô không khỏi cười càng thêm vui vẻ.
Chỉ là ba Tô ngồi ở ghế chủ vị, ban đầu còn có chút xấu hổ, sau đó không biết ông nghĩ đến chuyện gì mà ánh mắt lại rơi xuống trên người Tô Duật Bạch, nhưng trên mặt trước sau vẫn giữ vẻ nghiêm túc, không nói năng gì.
Sau khi ăn cơm xong, mẹ Tô mệt nên đi nghỉ trước.
Ba Tô nói với Tô Duật Bạch: "Lên thư phòng với ba."
Cả người Tô Duật Bạch hơi cứng lại, cậu ta cúi đầu, cùng ba Tô đi vào phòng làm việc.
*
Phòng làm việc của ba Tô rất lớn, Tô Duật Bạch vừa bước vào, ba Tô đã nói ngay: "Quỳ xuống."
Tô Duật Bạch quỳ xuống.
Sàn phòng làm việc của ông được trải thảm, Tô Duật Bạch quỳ ở đó, cũng không cảm thấy đau ở đầu gối. Cho đến khi ba Tô lấy ra ra một cây roi từ trong ngăn kéo.
Khi Tô Duật Bạch nhìn thấy cây roi kia, cậu ta không thể không tái mặt.
Cây roi này đã quất Tô Duật Bạch từ nhỏ đến lớn, cậu ta là người hiểu rõ nhất uy lực của cây roi này, thậm chí cơ thể cậu ta cũng hình thành phản ứng sợ hãi trong tiềm thức với nó luôn rồi.
Không đợi Tô Duật Bạch chuẩn bị tinh thần xong, ba Tô đã nói: "c** q**n áo ra."
Tô Duật Bạch quỳ trên mặt đất, cởi bỏ quần áo trên cơ thể, để lộ t*m l*ng tr*ng n*n thon chắc.
Ba Tô giơ tay lên, một roi trực tiếp quất thẳng vào lưng Tô Duật Bạch.
Một roi này ông dùng hết sức, máu bắn tung tóe khắp nơi, vết roi trực tiếp lưu lại một đường máu từ bả vai đến tận dưới thắt lưng của Tô Duật Bạch.
Tô Duật Bạch hừ lên một tiếng, đau đến cắn chặt răng.
Ba Tô nheo mắt lại, vẻ mặt âm trầm nói: "Ba không có nói chuyện chuyện Kiều Kiều gặp tai nạn xe cộ cho mẹ con biết, nếu không phải Kiều Kiều mạng lớn, hiện tại cho dù ba có đánh chết con thì cũng chẳng thể đổi về lại tính mạng của con bé."
"Con xin lỗi, ba, tất cả đều là lỗi của con."
Trước kia, Tô Duật Bạch luôn sống chết cũng không chịu nhận sai.
Nhưng hôm nay, cậu ta đã dễ dàng thừa nhận sai lầm của mình đến vậy.
Điều này khiến cho ba Tô có chút kinh ngạc, cây roi trong tay cũng theo bản năng mà dừng lại.
"Ba, ba đánh đi, đều là lỗi của con." Tô Duật Bạch nói xong liền nằm sấp xuống, hai tay chống đất, để cho ba Tô đánh càng thêm thuận tay.
Ba Tô cau mày, tay ông siết chặt lấy cây roi.
Là con trai ruột của mình, dĩ nhiên là ông cảm thấy đau lòng rồi.
Nhưng Tô Kiều mặc dù chỉ là con gái nuôi, nhưng cũng là một cô con gái đã nuôi tận mười năm.
Ba Tô giơ tay lên, ngay lúc một roi nữa chuẩn bị giáng xuống, cửa phòng làm việc đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
"Ba, con mang trà đến cho ba."
Là giọng của Tô Kiều.
"Không cần." Ba Tô nhìn thoáng qua Tô Duật Bạch, hướng ra ngoài cửa nói: "Ba không khát."
Tô Kiều cũng không rời đi mà kiên trì gõ cửa: "Ba, không thấy em con đâu, ba có thấy nó không?"
Ba Tô đã hiểu, Tô Kiều đến đây để cầu tình thay cho Tô Duật Bạch.
Lần nào cũng như vậy, khi ba Tô muốn dạy dỗ Tô Duật Bạch một trận, Tô Kiều luôn đứng ra cầu tình thay cho cậu ta.
Trước kia Tô Duật Bạch cũng chẳng hề cảm kích, nhưng hôm nay Tô Duật Bạch lại không khỏi đỏ hốc mắt. Cậu liếc nhìn ba Tô rồi hung hăng lau đi những giọt nước mắt trên mặt.
Một đứa cứng đầu như Tô Duật Bạch, cho dù bị đánh đến da tróc thịt bong cũng đều chưa từng rớt nước mắt trước mặt ông.
Ba Tô ngây ngẩn cả người, theo bản năng nói: "Đau lắm à?"
“Không đau.” Tô Duật Bạch cúi đầu, vẫn duy trì tư thế cũ: “Ba, con biết sai rồi. Từ nay về sau, con sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.”
Con trẻ có lẽ trong nháy mắt đã trưởng thành rồi.
Ba Tô cầm cây roi trong tay, đột nhiên cảm thấy vui mừng nhẹ nhõm.
"Nhớ kỹ lời con nói hôm nay, đó là chị của con. Chị em hai đứa hẳn là nên chung sống hòa thuận, ba và mẹ con sẽ không thiên vị bất luận bên nào cả. Hai đứa đều là con của ba mẹ."
Người nghiêm túc như ba Tô, có thể nói những lời như vậy đã là cực hạn rồi.
Khúc mắc mấy năm nay luôn nghẹn trong lòng của Tô Duật Bạch đột nhiên liền tiêu tan.
Cậu ta thực sự rất ghen ghét khi ba mẹ cậu ta quá mức thiên vị Tô Kiều, nhưng giờ quay đầu nhìn lại, còn không phải là do cậu ta quá cố chấp hay sao.
Là bởi cậu ta cho rằng tình thương của ba mẹ chỉ nên thuộc về mình, dù chỉ là một mẩu nhỏ cũng không muốn chia cho Tô Kiều.
Không phải là ba Tô mẹ Tô không công bằng, mà là vấn đề của chính cậu ta.
"Con hiểu rồi, ba."
Thấy Tô Duật Bạch đã có thái độ nhận lỗi tích cự, hơn nữa còn có Tô Kiều cố tình đứng ngoài cửa muốn cầu tình, ba Tô mới gật đầu nói: "Mặc quần áo xong thì ra ngoài đi."
*
Khi Tô Duật Bạch ra khỏi phòng làm việc của ba Tô với đôi mắt đỏ hoe, Tô Kiều vẫn đang bưng khay trà đứng ở trước cửa.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tô Duật Bạch, cô sững người.
Không thể nào? Cô mới chậm rồi? Bị đánh đau đến mức phát khóc luôn hả?
Thật ra... Tô Kiều đã cố ý đến chậm một chút. Nguyên thân quả thực là bởi vì Tô Duật Bạch mà chết. Tô Duật Bạch xứng đáng bị đánh cho một trận lắm.
Nhưng từ góc độ của nguyên thân mà suy xét, cô nhất định phải ra mặt ngăn cản.
Đó là lý do tại sao Tô Kiều lại bưng khay trà xuất hiện ở cửa phòng làm việc như thế này. Nhưng vì chút tư tâm nên cô đến muốn một phút.
Thằng nhóc hư đốn này vẫn cần bị đánh một chút mới được.
Bây giờ, nhìn từ vết máu chảy ra từ lưng của Tô Duật Bạch, cậu ta quả nhiên đã bị ba Tô quất roi rồi.
Bộ quân phục màu trắng rất dày nhưng vẫn bị vết máu bên trong thấm ra, hiển nhiên là ba Tô đã đánh không nhẹ.
Tô Kiều cảm thấy có chút chột dạ.
"Bị đánh? Có đau không?"
Tô Duật Bạch lắc đầu.
Tô Kiều lấy từ trong túi ra một lọ thuốc mỡ rồi đưa cho Tô Duật Bạch.
"Thuốc mỡ, về tự mình bôi đi."
Trước đây, thuốc mỡ mà Tô Kiều đưa cho Tô Duật Bạch sẽ bị đại thiếu gia này ném vào thùng rác.
Nhưng hôm nay, vị đại thiếu gia này lại đỏ bừng mặt nhận lấy, còn nhỏ giọng như muỗi kêu mà nói: "Cám ơn chị."