Bước sang tháng 11, tiết trời cũng bắt đầu chuyển lạnh.
Lục Từ đứng trên hành lang bằng kính của tòa nhà giảng dạy, ánh mặt trời chiếu lên trên mặt cậu, làm rõ ràng thêm vết bầm tím trên khóe môi.
Các học viên cùng lớp với cậu vừa đi vừa nói cười, nhưng khi nhìn thấy cậu thì vội vàng nghiêng đầu né tránh.
Lục Từ nhếch môi, vẻ mặt không hề thay đổi mà tiếp tục đi về phía trước, cho đến khi đến trước cửa văn phòng của giáo viên chủ nhiệm.
Cốc cốc! Lục Từ giơ tay gõ cửa văn phòng của giáo viên.
“Vào đi.” Một giọng nói từ bên trong truyền ra.
Lục Từ đẩy cửa đi vào.
Máy điều hòa trong văn phòng đã được bật từ sớm, sau khi Lục Từ bước vào thì tùy tay đóng cửa lại, không để cho hơi ấm thoát ra ngoài.
Giáo viên chủ nhiệm còn đang soạn giáo án, nhìn thấy Lục Từ đi vào thì hơi khựng lại một chút, sau đó nói: "Sao vậy, có chuyện gì à?"
*
Mười phút sau, Lục Từ đi ra khỏi văn phòng, xuyên qua tấm kính đối diện mà nhìn bộ dạng của bản thân lúc này.
Vết bầm trên khóe môi ngày càng lan rộng, mái tóc đen rối tung trên trán, che đi phần đuôi mắt sưng đỏ.
Thật thảm.
Đối với một học viên nghèo khó như Lục Từ, giáo viên chủ nhiệm ngay cả cư xử có lệ với cậu cũng lười. Cho dù Lục Từ có nhiều lần nói với ông ta chuyện cậu bị Nguỵ Vi đánh, trong lòng giáo viên chủ nhiệm cũng biết rõ ràng mọi chuyện, nhưng ông ta trước sau cũng chỉ thản nhiên đáp lại cậu một câu: "Rõ ràng là tự cậu ngã đấy chứ."
Lục Từ chậm rãi nhếch khóe môi, thong thả đưa tay sửa sang lại đầu tóc rối bù của mình, sau đó xoay người đi thẳng, dần dần mất hút trong bóng tối.
*
Tô Kiều có chút lo lắng, sợ rằng mình sẽ không thể theo kịp tiến độ học tập, nhưng rất nhanh cô đã phát hiện là mình đã lo lắng quá nhiều, bởi vì những điều giáo viên dạy đều đãnằm hết ở trong đầu cô rồi.
Nguyên thân đã để lại cho cô một ngân hàng tri thức vô cùng đầy đủ.
Nếu cô muốn biết điều gì đó, chỉ cần cô mở cái ngân hàng tri thức kia là có thể thuận tay mà lấy rồi.
Đây quả thực là đầu óc của một thiên tài.
Mặc dù sở hữu bộ não thiên tài nhưng Tô Kiều cũng biết, mình không thể chỉ ngồi mát ăn bát vàng mãi được.
Trong giờ học cô sẽ chăm chú nghe giảng, sau giờ học thì luyện tập một mình.
Do đó, bất kể là bài tập về nhà hay là các tiết thực chiến, cô đều dùng tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được để nắm bắt chúng.
Tô Kiều vừa ra khỏi tập cận chiến thì đụng phải vài Beta đang mặt mày hớn hở.
Beta cầm đầu trông có chút quen mắt, nếu Tô Kiều nhớ không nhầm thì hình như đó chính là cậu học viên năm nhất cùng làm chuyện kia với Cố Phỉ Thanh trong lần huấn luyện sinh tồn thực địa lúc trước.
"Chào chị ạ."
Các Beta rất lễ phép mà chào hỏi Tô Kiều.
Tô Kiều khẽ gật đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Trời sinh thính giác của Alpha đã tốt hơn một chút so với Beta và Omega rồi, thế nên, sau khi đi được một đoạn, cô vẫn có thể nghe được tiếng thảo luận sôi nổi của những Beta đó.
"Để xem thằng chó con Lục Từ đó còn có thể kiêu ngạo như thế nữa không."
"Thằng đó thật sự nghĩ rằng chỉ cần có cái mã ngoài đẹp đẽ thì có thế muốn làm gì thì làm à?"
Bước chân Tô Kiều dừng lại, cô đi qua hành lang đầy kính, đi đến cửa lớn của tòa nhà huấn luyện cận chiến.
Ở đây có một mặt tường là các tủ đựng đồ cá nhân, khi lên lớp thì các học viên sẽ để quần áo đã thay ở đây.
Vừa rồi, hẳn là đúng lúc đến giờ những học viên năm nhất đó tan học, sau khi rôm rả thay quần áo thì mới đi bộ xuyên qua toà nhà huấn luyện cận chiến để đến địa điểm lên lớp tiếp theo.
Trước bức tường lớn đầy những hộc tủ của tòa nhà huấn luyện cận chiến, có một bóng người vẫn đứng đó bất động.
Một lúc lâu sau, cậu giơ tay lấy bộ quần áo từ bên trong ngăn tủ ra.
Bộ quân phục màu trắng đã loang lổ vết máu, trên đó còn có chữ viết bằng bút màu nữa.
[Đồ chó kinh tởm.]
[Bần cùng mạt hạng.]
Lục Từ dùng vẻ mặt vô cảm mà nắm chặt bộ quân phục trong tay, vừa nghiêng đầu thì lại bắt gặp ánh mắt của Tô Kiều.
Tuy rằng Tô Kiều không nhìn thấy những chữ ghi trên quân phục, nhưng ngay lập tức cô nghĩ đến một tình tiết trong nguyên tác.
Trong nguyên tác, bởi vì trong quá trình huấn luyện sinh tồn thực địa, ban đầu Lục Từ cùng tổ với Tô Duật Bạch, sau đó lại dây dưa không rõ với Cố Phỉ Thanh, thế nên cậu bị người cùng tổ với Cố Phỉ Thanh lúc bấy giờ, tức là cậu Beta kia, nhắm đến.
Cậu Beta kia ỷ vào mình có thể bám được Cố Phỉ Thanh mà gây ra rất nhiều chuyện để nhục nhã Lục Từ.
Mà những chuyện này, thật ra cũng đều do Cố Phỉ Thanh ngầm đồng ý cả.
Lục Từ quá cứng đầu, để có được cậu, nhóm F4 đã nghĩ ra không ít chiêu trò để hãm hại cậu.
Theo diễn biến của cốt truyện, vì quân phục bị bẩn nên Lục Từ đành phải mặc quần áo bình thường đến lớp, sau khi bị giáo viên nhìn thấy, cậu bị phạt đứng đến hết tiết thì không nói, lại còn bị bắt viết bản kiểm điểm nữa.
Ánh mắt Tô Kiều bắt gặp Lục Từ, sau đó nhanh chóng dời đi.
Một cậu thiếu niên có lòng tự trọng cực cao hẳn là không thể chịu được việc bị người khác bắt gặp mình trong tình trạng khốn cùng như vậy đâu nhỉ.
Trong lòng Tô Kiều do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định khoanh tay đứng nhìn.
Theo sự hiểu biết của cô về Lục Từ, một thiếu niên quật cường như vậy có lẽ sẽ không hề cảm kích trước sự giúp đỡ của cô đâu, mà sợ là còn sẽ nghĩ rằng cô đang xen vào việc của người khác, khiến cô vô duyên vô cớ bị người ta trách nữa chứ.
Hơn nữa cô đã quyết định rồi, sẽ vạch giới hạn với Lục Từ.
Lần trước cô vì cậu mà đắc tội với tên điên Cố Phỉ Thanh kia, gần đây tên điên đó luôn gửi cho cô một đống ảnh kỳ lạ. May mắn là phần mềm nhắn tin còn có chức năng chặn tin nhắn.
Nghĩ đến đây, Tô Kiều liền mắt nhìn thẳng mà đi ngang qua bên người cậu thiếu niên.
Khi hai người lướt qua nhau, vạt áo của Tô Kiều đột nhiên bị người túm lấy.
Cô cúi đầu xuống thì nhìn thấy một bàn tay mảnh khảnh tái nhợt.
Và cả giọng nói mang theo chút yếu thế của cậu thiếu niên nữa: "Giúp tôi với."
*
Trước khi xuyên sách, mặc dù diện mạo của Tô Kiều cũng được coi là thanh tú, nhưng cô chưa bao giờ bị một cậu thiếu niên trông giống như idol hàng top kéo vạt áo mà nói "Giúp tôi với" như thế này cả.
Đặc biệt là khi cậu trai trẻ nhìn cô, ngoài miệng thì nói là hy vọng cô sẽ giúp đỡ, nhưng trong mắt cậu lại chứa đầy sự ẩn nhẫn.
Dáng vẻ này, so ra còn khiến người ta thương tiếc hơn cả những Omega luôn tỏ ra đáng thương kia nữa.
Huống chi, hiện tại cằm của cậu còn bị thương, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng thương cả. Tia máu rỉ ra từ miệng vết thương, một đường uốn lượn đến tận cổ, chảy qua làn da trắng như sứ, một vẻ đẹp của lăng nhục ngược đãi cứ thế phả thẳng lên trên mặt cô.
Tô Kiều vô thức nuốt nước bọt.
“Cái kia…” Cô há miệng th* d*c, nghe giọng mình có chút khàn khàn mà nói: “Tôi có thể giúp gì cho cậu?”
Bởi vì quá kinh ngạc, thế nên đầu óc Tô Kiều lúc này có chút chập mạch.
Lục Từ buông bàn tay đang túm lấy vạt áo của Tô Kiều ra, đưa cho cô xem quân phục trong tay cậu.
"Bị bẩn."
"À, tôi thấy rồi."
Hai người đứng đối diện, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau ba giây, tầm mắt Lục Từ rơi xuống trên người Tô Kiều.
Quân trang của học viên năm nhất và năm hai giống nhau, chỉ có phù hiệu trường ở mặt trước là được thiết kế khác nhau ghôi.
Huy hiệu trường của học viên năm hai có nhiều hơn huy hiệu của học viên năm nhất một vạch.
Từ đó mà suy ra, năm ba so với năm hai nhiều hơn một vạch, năm bốn cũng nhiều hơn năm ba một vạch.
Huy hiệu trường có thể được gỡ xuống được.
Tô Kiều đã hiểu.
Theo tính cách của Lục Từ, để có thể mở miệng cầu cứu cô như thế này, hẳn là phải dùng rất nhiều dũng khí nhỉ.
Tô Kiều nhịn không được mà nghĩ đến sự đối xử bạo lực mà nhân vật chính thụ đã phải hứng chịu trong nguyên tác.
Bị cô lập, bị nhục mạ, bị bắt nạt.
Lúc đầu, Lục Từ vẫn còn ôm hy vọng rằng có thể sẽ có ai đó xuất hiện rồi giúp cậu một tay.
Các bạn học không dám nói chuyện với cậu. Cậu đi tìm giáo viên chủ nhiệm lớp, nhưng giáo viên chủ nhiệm lớp biết rõ quyền thế nhà họ Cố nên không dám đắc tội, ngược lại còn đánh mắng Lục Từ một trận nữa.
Từ thể xác đến tinh thần, cậu đều yên lặng một mình chịu đựng.
Cậu trai một mình đứng trước tủ đồ, cúi đầu, mái tóc đen che đi mắt mày, chiếc áo sơ mi trắng trên người cậu rộng thùng thình, lại chẳng thể che được dáng người mảnh khảnh của cậu, thắt lưng bên dưới còn khiến cậu trở nên mảnh mai hơn.
Lúc này, cậu trông có thêm vài phần đáng thương, cũng có vẻ gầy hơn so với lần trước khi hai người gặp mặt.
Mặc dù Tô Kiều không nhớ rõ ràng những tình tiết bạo lực học đường trong nguyên tắc lắm, nhưng để có thể khiến cậu thiếu niên mở miệng nhờ cô giúp đỡ, thì có lẽ là cậu đã thực sự không thể chịu đựng nổi nữa.
Tô Kiều yên lặng thở dài.
Phụ nữ ấy à, chính là mềm lòng như vậy đấy.
Cô giúp một lần thì có thể giúp thêm lần thứ hai không?
Cô có thể dựa vào sức mạnh của bản thân mà chống lại ba tên quý tộc cặn bã quyền thế ngập trời kia không?
Trên mặt Tô Kiều không có biểu tình gì, nhưng trong lòng lại trưng ra bộ mặt sống không còn gì luyến tiếc, từng cúc từng cúc mà cởi áo khoác quân trang trên người ra.
Coi như cô xui xẻo.
Chuyện này khiến Tô Kiều nhớ đến một chú mèo con mà cô từng nhặt được bên vệ đường.
Khi đó cô mới vào năm thứ nhất, đang trong kỳ nghỉ hè, cô đang về nhà ở thì nhặt được một chú mèo con ở ven đường. Con mèo con kia chỉ vừa mới mở mắt, nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
Tô Kiều dùng tiền tiêu vặt của mình để mua sữa bột của mèo để cho nó ăn, sau đó tra cứu thông tin thì phát hiện ra là phải đút sữa cho mèo con mỗi hai giờ một lần, rồi còn phải làm nhiên viên vệ sinh hốt cứt cho mèo nữa.
Cực cực khổ khổ lắm Tô Kiều mới nuôi lớn được con mèo đó, nhưng sau đó con mèo bị nhiễm bệnh dịch mèo, cô không có tiền nên đành phải ra ngoài làm thêm để trả chi phí chữa bệnh cho mèo, rồi thì thức ăn cho mèo, cát mèo, đồ chơi mèo,… Đối với một sinh viên đại học nghèo Tô Kiều mà nói, đó đều là trách nhiệm cả.
Bởi vậy, Tô Kiều rất tin vào cái gọi là nhân quả.
Một khi đã dính vào, thì sẽ không có cách nào toàn thân lui ra được.
Lục Từ đứng trước mặt cô bây giờ cũng giống như con mèo con mà cô đã nhặt được trước kia vậy. Dựa theo diễn biến của cốt truyện, Tô Kiều biết sẽ không ngừng có người tìm đến cậu.
Nhưng nếu cứ thế mặc kệ... Cũng thật sự quá tàn nhẫn.
Cởi áo khoác quân trang trên người xuống, Tô Kiều tháo phù hiệu trường trên đó xuống rồi ghim vào trên ngực áo sơ mi, sau đó đưa chiếc áo cho Lục Từ.
Hai người cao cũng xấp xỉ nhau, Lục Từ mang áo khoác của cô vào, không quá lớn cũng không quá nhỏ, vừa cỡ.
"Cảm ơn."
Lục Từ cúi đầu nói tiếng cảm ơn, sau đó lấy cái điện thoạt di động đã cũ mèm của mình ra: "Đàn chị, chị cho tôi xin phương thức liên lạc đi, tôi sẽ trả lại áo cho chị."
Đến quần áo cũng đã cho mượn rồi, phương thức liên lạc thì có là gì đâu.
Nhưng không biết vì lý do gì, Tô Kiều lại mơ hồ cảm thấy như mình vừa bước lên thuyền giặc.
"Chăm chỉ học hành đấy."
"Ừm, tạm biệt chị."
Mặc dù trong giai đoạn này đôi khi Lục Từ có chút hung dữ, nhưng về tổng thể, cậu vẫn là một học viên ngây thơ ngoan ngoãn.
Nếu không phải là vì gặp phải những chuyện đó, cậu cũng sẽ không thay đổi thành một tên điên đầu óc cực đoan như vậy.
Tô Kiều càng nghĩ càng đau đầu, vì vậy cô đơn giản là không nghĩ về nó nữa.
Cô lên xe, lấy điện thoại di động ra để xem xét vòng bạn bè của Lục Từ.
Vòng bạn bè của Lục Từ có nền đen, bên dưới cũng chỉ có một bài đăng.
[Lớp cận chiến, cánh tay hơi đau.]
[Hình ảnh JPG.]
Nó chỉ vừa được đăng.
Vết thương trên cánh tay vẫn chưa lành sao?
Theo ký ức của Tô Kiều, phòng y tế của Học viện Hoàng gia hẳn là phải xử lý những vết thương nhỏ như thế này chứ nhỉ.
Nhịn đi, đừng hỏi.
Nhưng mà tình trạng cánh tay cậu trông có vẻ rất nghiêm trọng.
Bản thân Lục Từ thuộc loại có khung xương mảnh khảnh, làn da trắng nõn, dù chỉ là một vết tích nhỏ thì trông cũng đã rất nổi bật rồi, huống hồ là cả một vùng bầm tím sưng tấy lớn như vậy.
Tô Kiều: [Tay còn chưa lành sao?]
Lục Từ: [Ừ.]
Tô Kiều: [Không đi phòng y tế à?]
Lục Từ: [Hôm nay tôi chưa có thời gian qua đó.]
Hôm nay?
Không phải vết thương cũ à?
Tô Kiều nhìn lại bức ảnh một lần nữa, xác định đó quả thực không phải là vết thương cũ.
Cô nhíu mày, trong lòng mơ hồ đoán được điều gì đó.
Đây có thể là kết quả của vụ bạo lực học đường vừa gặp phải hôm nay.
Lục Từ: [Đàn chị, tôi vào tiết rồi.]
Tô Kiều: [Ờ.]
Trả lời như vậy có quá thờ ơ không ta?
Tô Kiều: [Học tốt nhé.]
Sau đó, cô lại cố gắng tìm một cái emoji trông đáng yêu một chút.
Tô Kiều: [gấu trúc act cute JPG.]
Cái này có phải là hơi hoạt bát quá rồi không?
Trong khi Tô Kiều còn đang tự hỏi thì Lục Từ cũng gửi lại một cái emoji cho cô.
Lục Từ: [mèo nhỏ gật đầu JPG.]
Tô Kiều tức khắc bị tập kích.
Đáng yêu quá à.
*
Khi Ngụy Vi nhìn thấy Lục Từ xuất hiện trong lớp thì lập tức mở to mắt.
Trên người Lục Từ mặc một bộ quân phục trắng như tuyết, mặt vẫn chẳng chút biểu cảm mà bước vào, khi đi ngang qua cậu ta thì chỉ nhẹ nhàng liếc mắt một cái, mang theo sự ngạo mạn và châm chọc.
Sao lại như vậy được? Làm sao có thể!
Mặc dù mỗi người có hai bộ quân trang, nhưng trong thời gian ngắn như vậy, Lục Từ không thể quay về ký túc xá đổi qua bộ khác được.
Chẳng lẽ là được người khác cho mượn?
Toàn bộ năm nhất đều biết Lục Từ đang là mục tiêu của bọn họ, ngay cả Lương Thần - người có quan hệ tốt nhất với Lục Từ, cũng không dám tiếp xúc với cậu, còn ai dám giúp Lục Từ cơ chứ?
Vì đang ở trong lớp nên Ngụy Vi cũng không tiện trực tiếp làm khó dễ Lục Từ.
Mãi đến khi tan học, Ngụy Vi mới dẫn người chặn đường Lục Từ.
"Này, áo trên người là ai cho mày mượn đấy? Không muốn sống nữa rồi hả?"
Lục Từ bị chặn ở trong góc, cậu nghiêng đầu nhìn Ngụy Vi, lột bỏ lớp da ngoan ngoãn ở trước mặt Tô Kiều vừa rồi, nở một nụ cười khiêu khích: "Đoán xem."
Ngụy Vi bị Lục Từ chọc giận, cậu ta túm lấy cổ áo Lục Từ, vẻ mặt hung tợn mà cảnh cáo: “Tao mặc kệ nó là ai, dù sao tao cũng sẽ không tha cho mày đầu!” Chiếc áo khoác trên người Lục Từ trực tiếp bị ném từ trên lầu xuống.
Như vậy còn chưa tình, Ngụy Vi còn đứng bên lan can, tiện tay hắt ly nước trong tay mình lên đó.
Chiếc áo khoác đồng phục màu trắng rơi trên mặt đất, còn bị tạt lên một vũng đồ uống màu nâu nữa.
Lục Từ vẫn đứng đó, khoanh tay trước ngực, nhắc nhở Ngụy Vi: "Có người thích đánh dấu một chút ở bên trong cổ áo, phòng ngừa cầm nhầm quần áo của mình."
Mặc dù Ngụy Vi không biết tại sao Lục Từ đột nhiên lại nói đến chuyện này, nhưng Ngụy Vi tin rằng trong cái học viện này, Cố Phỉ Thanh có thể che chở cho cậu ta, thế nên cậu ta cũng chẳng việc gì phải sợ.
Ngụy Vi bảo người bên cạnh đi xuống mang chiếc áo khoác đồng phục bị làm hỏng lên.
Bên trong cổ áo của chiếc áo khoác quả nhiên là đã được thêu thùa.
Đó là một cái tên viết tắt.
[TK].