Xuyên Thành Chị Gái Của Tên Cặn Bã

Chương 4


Chương trước Chương tiếp

 

Tô Kiều ngơ ngác trở lại lớp học, tiết tiếp theo là tiết học về sinh lý.

 

Cô giáo dạy sinh lý là một Omega trẻ có diện mạo xinh đẹp. Chỉ vừa bước vào lớp, thầy ta đã được các học viên chào đón nồng nhiệt.

 

Thầy đẩy đẩy kính, bắt đầu giảng bài.

 

"Hôm nay chúng ta sẽ nói về sự khác biệt giữa đánh dấu tạm thời và đánh dấu vĩnh viễn."

 

Tô Kiều đang ngẩn người, khi nghe thấy từ "đánh dấu tạm thời", tinh thần cô lập tức chân động.

 

Tuy rằng ngày đó cô đã đánh dấu tạm thời cho Lục Từ, nhưng cô cũng không thực sự hiểu rõ đánh dấu tạm thời là như thế nào.

 

Cô chỉ dựa theo tiểu thuyết gốc, bắt chước Tô Duật Bạch mà đánh dấu tạm thời với Lục Từ thôi.

 

"Sau khi đánh dấu tạm thời và đánh dấu vĩnh viễn, Alpha sẽ có h*m m**n chiếm hữu đối với Omega đã bị chính mình đánh dấu..."

 

Nếu đặt vào trường hợp này thì mọi thứ có thể dễ dàng giải thích rõ ràng được rồi.

 

Cô bị kiểm soát bởi bản năng của cơ thể mình, bởi vì một cái đánh dấu tạm thời nên cô mới sinh ra d*c v*ng chiếm hữu với Lục Từ như vậy.

 

"Đánh dấu tạm thời tồn tại khoảng từ một đến ba tháng, sẽ tự động mất đi hiệu lực. Trong khoảng thời gian này, có thể bị Alpha khác tiến hành đánh dấu bao trùm, đồng thời, trong lúc tẩy đi đánh dấu tạm thời trước đó, Omega sẽ phải thừa nhận sự đau đớn vô cùng. Đánh dấu vĩnh viễn là là loại đánh dấu mà cả đời, trừ phi Omega móc tuyến thể ra, nếu không sẽ không thể đánh dấu bao phủ và nó cũng sẽ không biến mất."

 

Để dễ hình dung, đánh dấu tạm thời giống như là yêu đương vậy, bất kỳ lúc nào cũng có thể tách ra.

 

Mà đánh dấu vĩnh viễn có nghĩa là sẽ không bao giờ có thể rời đi được nữa.

 

Nhưng tất cả những điều này lại chỉ đều là những hạn chế đối với Omega mà thôi.

 

Chính vì những khiếm khuyết về mặt sinh lý này, nên đã khiến Omega trở thành người phụ thuộc vào Alpha.

 

Còn Alpha thì lại không có ảnh hưởng nào khác ngoài chuyện bị ảnh hưởng bởi pheromone của Omega mà ph*t t*nh mất kiểm soát. Thậm chí một Alphal còn có thể đồng đánh dấu nhiều Omega nữa. Cho dù là tạm thời hay vĩnh viễn.

 

Khi giáo viên sinh lý nói tới đây, vẻ mặt hơi ngưng trọng.

 

Tô Kiều không nghe nhưng cái sau, chỉ nghe được chuyện đánh dấu tạm thời.

 

Như vậy tức là, chờ khi đánh dấu tạm thời biến mất, sự chiếm hữu của cô đối với Lục Từ cũng sẽ biến mất theo?

 

*

 

Tô Kiều đã lên kế hoạch cho chuyện trọng một tháng này, tốt nhất là cô không nên lại gặp Lục Từ nữa.

 

"Chị, đừng quên chuyện ngày mai ở trang viên ngoại thành đấy."

 

"Ừm."

 

Tô Kiều nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó hơi sững lại.

 

Trang viên ở ngoại thành làm sao cơ?

 

Sau đó, cô quay đầu lại, nhìn vẻ mặt lúng túng của Tô Duật Bạch.

 

“Có chuyện gì vậy?” Cô hỏi.

 

"Chuyện đó á, chị không cần chuẩn bị quà gì quá xịn đâu."

 

Tô Kiều chớp chớp mắt.

 

Tô Duật Bạch đột nhiên phản ứng lại: "Chị, chị chưa chuẩn bị quà cho em à? Chị quên sinh nhật em rồi hả?"

 

Sinh nhật? Vậy mà ngày mai lại là sinh nhật của Tô Duật Bạch?

 

Nhìn thấy bộ dạng này của Tô Kiều, Tô Duật Bạch tức giận đến mặt đỏ tai hồng cả lên.

 

Trước kia, cậu ta đã ném hết tất cả những món quà mà Tô Kiều đã chuẩn bị cho mình. Thế nhưng bây giờ, khi Tô Kiều không còn chuẩn bị quà cho cậu ta nữa, thì cậu ta lại cảm thấy vừa uất nghẹn lại vừa bực bội.

 

“Không quên.” Tô Kiều bình tĩnh nói: “Ngày mai gặp.”

 

Lúc này Tô Duật Bạch mới hài lòng rời đi.

 

Tô Kiều nhanh chóng nghĩ lại xem thử xem Tô Kiều trước đây sẽ chuẩn bị cái gì cho Tô Duật Bạch.

 

Ô tô thể thao, xe máy, súng ống... Đều là những thứ rất có giá trị.

 

Tô Kiều đã kiểm tra số dư tài khoản của mình rồi, cô thậm chí còn không thể đếm được hết mấy số không đằng sau nữa.

 

Tô Kiều bật máy tính lên tìm kiếm một hồi, cuối cùng quyết định đặt mua cho Tô Duật Bạch một chiếc đồng hồ hàng hiệu trị giá hàng chục triệu.

 

Mua cái này xong, trái tim của một cô gái xuất thân từ xóm nghèo như cô không khỏi run rẩy.

 

*

 

Tô Duật Bạch thích náo nhiệt, lại còn là con cháu nhà họ Tô nữa, thế nên có rất nhiều nhân vật nổi tiếng đã được mời đến tham dự bữa tiệc sinh nhật lần thứ mười chín này của cậu ta.

 

Tô Kiều đưa món quà mình đã chuẩn bị cho Tô Duật Bạch, sau đó dựa vào lan can trên tầng hai để quan sát bữa tiệc linh đình bên dưới.

 

Mặc dù chỉ là một bữa tiệc sinh nhật của lớp con cháu, nhưng thực sự có rất nhiều người đến.

 

Nhưng được mấy ai thực sự đến đây để chúc mừng cho cậu ta chứ?

 

Tô Kiều còn đang đờ người ra nhìn thì chợt chú ý đến một bóng người quen thuộc.

 

Mặc đồng phục tiếp viên trên người, Lục Từ len lỏi giữa đám đông với một khay rượu trên tay.

 

Tô Kiều theo bản năng mà đỡ trán, sao mà chỗ nào cũng thấy cậu đến làm thêm thế này?

 

Trái tim lại bắt đầu không tự chủ được mà đập mạnh, Tô Kiều cố gắng đè lại lồng ngực, dời đi tầm mắt đang dính chặt lấy Lục Từ của mình.

 

Đừng nhìn nữa, đừng nhìn nữa, đừng nhìn nữa... Ài, cô chỉ nhìn một cái thôi.

 

Cậu thiếu niên mặc vest đen, bên trong là áo sơ mi trắng, bên dưới là chiếc quần tây ôm sát, tôn lên dáng người mảnh khảnh của cậu.

 

Mái tóc đen mềm mại buông xõa sau tai, vì muốn để nó che đi tuyến thể nên không cắt ngắn, khiến cho tổng thể khuôn mặt cậu trở nên mềm mại xinh đẹp.

 

Một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, lại đi kèm với khí chất thanh lãnh, xa cách vô cùng.

 

Một tập hợp đủ loại mâu thuẫn như thế khiến người ta càng thêm có hứng thú hơn, khiến vô số khách khứa thường xuyên quay đầu lại nhìn.

 

Cũng có một số vị khách không thể kìm được mà bước đến.

 

Đối với những vị khách có thân phận tôn quý này, những người phục vụ mặc đồng phục như Lục Từ là những người mà họ có thể tùy ý chơi đùa.

 

Một vị khách Alpha bước đến gần Lục Từ, tùy tay lấy một ly sâm panh từ khay của cậu.

 

"Trông xinh đẹp như vậy mà lại là một Beta à."

 

Lục Từ đã nghe câu này rất nhiều lần rồi.

 

"Trông cậu còn rất trẻ, cậu vẫn còn là học sinh sao?"

 

Lục Từ không trả lời, khi muốn bưng khay rượu rời đi thì lại bị vị khách Alpha kia ngăn lại.

 

“Một tên phục vụ mà cũng dám làm bộ làm tịch với tao à?” Gã khách quý này đã quen được mọi người vây quanh, làm sao có thể chịu được khi bị những người hạ đẳng như Lục Từ phớt lờ cơ chứ.

 

Lục Từ ngẩng đầu, vẻ mặt lãnh đạm liếc cậu ta một cái, ánh mắt sắc bén, lộ rõ địch ý.

 

“Ánh mắt mày trông cũng không tồi đâu.” Hứng thú của gã khách quý đã hoàn toàn bị khơi mào.

 

Hắn nắm lấy cổ tay Lục Từ rồi kéo cậu vào vườn hoa nhỏ bên cạnh.

 

Từ tầng hai, Tô Kiều vẫn luôn quan sát Lục Từ, cô thầm nghĩ, không hay rồi.

 

Lần trước cậu còn dùng một con dao găm nhỏ để uy h**p cô, bộ dạng hung hãn như vậy, sao lần này lại bị hắn dễ dàng kéo vào vườn hoa nhỏ thế kia?

 

Tô Kiều một tay chống lan can, trực tiếp từ lầu hai nhảy xuống.

 

Sau khi tiếp đất, cô mới bàng hoàng nhận ra mình vừa làm gì.

 

Cứ như vậy, cô từ lầu hai nhảy xuống?

 

Này ít nhất cũng phải đến năm mét đó!

 

Tố chất thể chất của nguyên thân quả thực chẳng khác gì lính linh nhuệ trong bộ đội đặc chủng hết, khó trách lại được gọi là thiếu nữ thiên tài, đến một phế vật như cô nằm trong cơ thể này mà còn có thể thực hiện được những động tác khó khăn như vậy cơ mà.

 

Nhưng bây giờ không phải thời gian để cô cảm thán bản thân trâu bò như thế nào, Tô Kiều vội vàng đi vào khu vườn nhỏ.

 

Khu vườn nhỏ tối đen như mực, chỉ có vài ngọn đèn sàn thắp sáng lờ mờ.

 

Tối lửa tắt lại lại càng dễ làm việc.

 

Cũng có vài đôi đang làm việc trong vườn hoa nhỏ này nữa.

 

Sau khi Tô Kiều vô tình làm kinh động hai đôi đang vụng trộm ở đây, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Lục Từ.

 

Cậu trai vẫn quần áo hoàn chỉnh, tùy tay ném chiếc cà vạt trong tay xuống, sau đó chậm rãi bước ra ngoài.

 

Vừa rồi có nhiều khách khứa như vậy, cậu cũng không tiện xuống tay.

 

Sau khi bị kéo vào lùm cây, Lục Từ đã nhanh chóng phản kích. Cậu tùy tay kéo cà vạt của tên khách xuống rồi siết quanh cổ hắn, mãi đến khi hắn ta ngất đi thì cậu mới buông tay.

 

Loại chuyện này cậu đã làm quá nhiều lần rồi, Lục Từ cũng đã cực kỳ nhuần nhuyễn.

 

Nhưng cậu lại không ngờ, khi mình vừa bước ra khỏi vườn nhỏ nhỏ kia, trước mặt lại xuất hiện một Alpha khác.

 

Hơn nữa lại còn là một Alpha chất lượng hàng đầu nữa.

 

Lục Từ biết khuôn mặt này, trong lần huấn luyện bắn súng lần trước, cô đứng bên cạnh Tô Duật Bạch.

 

Và còn cả lần trước nữa, trong câu lạc bộ bắn súng kia, cũng là cô đột nhiên xuất hiện, mới ngăn không cho Cố Phỉ Thanh ra tay.

 

Lục Từ không chắc liệu cô có nhận ra mình hay không.

 

Cậu có nghe Lương Thần thảo luận với những người khác về cô. Cô là con gái đầu của nhà họ Tô, vừa nhập học lần nữa sau một năm tạm nghĩ, là một Alpha cấp bậc thiên tài.

 

Nhưng Lục Từ cũng chưa thật sự chú ý nhiều đến cô.

 

Một nhân vật trời sinh đã khiến người ta lóa mắt như vậy, trước nay vốn không phải là người ở cùng một thế giới với cậu.

 

Trong khu vườn nhỏ, tràn ngập hương hoa.

 

Miếng dán pheromone trên người cô đã chặn lại khứu giác của Lục Từ.

 

Cái gọi là miếng dán pheromone chính là một loại miếng dán có thể mô phỏng mùi hương của pheromone.

 

Nó là phiên bản nâng cấp của miếng dán ngăn chặn, không chỉ có thể bịch kín pheromone của bản thân, mà còn có chức năng ngụy trang pheromone nữa.

 

Kể từ sau tiết sinh lý cuối cùng, Tô Kiều đã trở bề bù lại ngay một đống kiến thức liên quan đến ABO, rồi phát hiện ra sự tồn tại của một thứ kỳ diệu như là miếng dán pheromone loại này.

 

Cô không muốn để Lục Từ biết rằng cô là người đã đánh dấu tạm thời cho cậu lần trước.

 

Bởi vì đánh dấu tạm thời không chỉ ảnh hưởng đến Alpha, mà còn ảnh hưởng đến cả Omega nữa.

 

Họ sẽ sinh ra ý lại vào Alpha đã đánh dấu tạm thời cho mình.

 

Tô Kiều không muốn liên quan gì đến Lục Từ cả, vì vậy cô đã lập tức đặt mua miếng dán pheromone có tác dụng nguỵ trang này để thay thế cho miếng dán ngăn chặn mà lâu nay cô dùng.

 

Lục Từ ngửi thấy một mùi biển cả mằn mặn.

 

Đó là mùi pheromone từ trên người cô gái trước mắt cậu.

 

Nhưng theo Lục Từ thấy, mùi này có chút không phù hợp với cô gái này.

 

Lục Từ cảm thấy cơ thể mình vô thức run lên khi cô đến gần.

 

Đây là phản ứng bản năng của Omega đối với Alpha. Ngay cả khi Alpha không giải phóng pheromone để đàn áp, Omega vẫn sẽ cảm thấy khó chịu.

 

Tô Kiều cũng không biết tại sao, khi cô đến đây, cô rõ ràng chỉ nghĩ là thấy Lục Từ bình an thì sẽ lập tức đi ngay, nhưng chờ đến khi cô kịp nhận ra, cô đã đứng trước mặt cậu thiếu niên này rồi.

 

Hai người họ có cùng chiều cao, đứng đối diện nhau.

 

Tô Kiều có thể ngửi thấy mùi pheromone mà cô đã để lại trên người Lục Từ, lúc này mùi đã phai đi đáng kể.

 

Đây là một chuyện tốt, nhưng không hiểu sao tâm tình của cô lại bắt đầu cảm thấy cáu kỉnh.

 

Cô muốn cắn một phát nữa, để toàn bộ cơ thể cậu tràn ngập pheromone của mình.

 

Tô Kiều đã suy nghĩ này của chính mình doạ cho hết hồn.

 

Cô trừng mắt nhìn Lục Từ, sau đó đột nhiên xoay người bỏ chạy.

 

Lục Từ giấu con dao nhỏ của mình giữa khe hở các ngón tay, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang chạy trối chết của cô gái kia, rồi đưa tay chạm vào miếng dán ngăn chặn của mình với vẻ mặt phức tạp.

 

*

 

Trong ký túc xá vắng người, Lục Từ nằm cuộn tròn trên giường, quấn mình kín mít trong tấm chăn bông dày.

 

Không đủ, không đủ.

 

Cậu vươn tay siết chặt ga giường, trong lòng cứ dâng lên một nỗi lo lắng không cách nào giải tỏa.

 

Sao lại thế này?

 

Đột nhiên, cậu ngửi được một mùi hương quen thuộc, nhàn nhạt lành lạnh, quanh quẩn nơi chóp mũi, khiến cảm giác nôn nóng trong người cậu bị áp xuống chỉ còn một nửa.

 

Vẻ mặt Lục Từ bàng hoàng, rút từ dưới gối ra một chiếc tay màu trắng, sau đó để nơi đầu mũi.

 

Mùi hương lành lạnh quen thuộc thấm vào khắp người cậu, tâm trạng bồn chồn của cậu cuối cùng cũng đã được trấn an.

 

Sau khi mê man chìm vào giấc ngủ, Lục Từ tiêm thuốc ức chế, cảm giác xao động trong cơ thể được xoa dịu phần nào.

 

Cậu nắm chặt chiếc khăn tay màu trắng trong tay, vẻ mặt âm tình bất định.

 

*

 

Học viên năm nhất sẽ được tiến hành một khóa đào tạo thực địa một tháng rưỡi sau khi nhập học, đây cũng có thể coi như là một kiểu nghi thức nhập học khác.

 

Các học viên từ năm hai trở lên sẽ dẫn dắt các học viên năm nhất tiến vào khu rừng sương mù, rồi ở trong đó tự lực cánh sinh trong vòng một tuần.

 

Dựa theo quy định để tiến hành bốc thăm, một học viên năm hai sẽ phụ trách một học viên năm nhất. Nếu Tô Kiều nhớ không lầm, dựa theo cốt truyện, Tô Duật Bạch và Lục Từ sẽ bốc thăm vào một nhóm.

 

Tô Kiều bất đắc dĩ thở dài, vươn tay ra với Tô Duật Bạch: "Chị đổi với cậu."

 

Tô Duật Bạch liếc nhìn tờ giấy mà cậu ta còn chưa mở ra, sau đó chẳng chút để tâm mà đổi với Tô Kiều.

 

Tô Kiều quay lại rồi mở nó ra, quả nhiên, tên của Lục Từ được viết lù lù trên đó.

 

"Tiểu Bạch, cậu một tổ với ai thế?" Một giọng nói nho nhã vang lên sau lưng Tô Kiều, cô theo bản năng mà cảm thấy da đầu tê dại.

 

“Lương Thần?” Tô Duật Bạch đọc cái tên ghi trên đó.

 

Cố Phỉ Thanh trầm ngâm một tiếng: "À." Sau đó, gã xoay người đi đến bên cạnh Tô Kiều, cười tủm tỉm nói: "Chị Kiều, chị cùng tổ với ai vậy?"

 

Tô Kiều mở tờ giấy của mình ra, đưa cho Cố Phỉ Thanh.

 

Cố Phỉ Thanh nhìn tên của Lục Từ trên đó, hơi híp mắt lại: "Chị Kiều, tôi đổi với chị được không? Cậu học viên nhỏ này khá thân thiết với tôi."

 

Tô Kiều nhìn thẳng vào mắt Cố Phỉ Thanh, như thể nhìn vào hồ nước xanh biếc.

 

Hồ nước xanh biếc này luôn có thể mê hoặc các bé fans của Cố Phỉ Thanh đến thần hồn điên đảo, nhưng Tô Kiều lại chỉ cảm thấy ớn lạnh cả người.

 

Cô nói thẳng: "Không đổi."

 

Đợi một chút, vì sao cô lại không đổi? Tại sao lại không đổi? Tại sao lại đổi hả?

 

Sao cái miệng này cứ không nghe theo sai bảo của cô thế hả giời?

 

Khi Cố Phỉ Thanh nghe được câu trả lời của Tô Kiều, trong mắt gã hiện lên vài tia không vui, nhưng rất nhanh đã bị gã đè xuống.

 

"Chị Kiều cũng có hứng thú với cậu ta sao?"

 

Tô Kiều liếc nhìn bốn phía xung quanh, Tô Duật Bạch đang cũng với những người khác thảo luận về cuộc huấn luyện dã ngoại ngày mai.

 

Xung quanh cô và Cố Phỉ Thanh chẳng có ai cả.

 

"Một Omega có thể đi đến bước này cũng không dễ dàng gì."

 

Ánh mắt cô gái trong veo, nói xong rồi cầm tờ giấy đi đến chỗ chủ nhiệm lớp để đăng ký.

 

Đây thực sự là những lời thật lòng của Tô Kiều. Nhưng sau khi nói ra, cô lại có chút hối hận.

 

Quá bốc đồng rồi.

 

Một nụ cười tỏ ý đã rõ xuất hiện trên khuôn mặt của Cố Phỉ Thanh.

 

Quả nhiên, dựa theo cấp bậc của Tô Kiều, khi miếng dán ngăn chặn bị xé rách, sao lại có thể không phát hiện ra thân phận thực sự của Lục Từ được cơ chứ.

 

Gã đi theo Tô Kiều đến chỗ giáo viên chủ nhiệm, nghiêng người nói với cô: "Chị Kiều thật là người đẹp tốt bụng, hoàn toàn khác với vẻ ngoài của chị đấy. Nếu chị muốn bảo vệ cậu ta thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Đúng nói, lại nói, tôi còn chưa từng ngửi qua mùi pheromone của chị đâu, chị Kiều ạ."

 

Cố Phỉ Thanh không chỉ b**n th**, mà còn rất thông minh nữa.

 

Bởi vì Tô Kiều quá nhiều lần can thiệp vào, cho nên gã đã bắt đầu hoài nghi rằng chính cô là người đã đánh dấu tạm thời Lục Từ.

 

Cũng quá nhạy bén rồi đó!

 

So với loại Alpha thích tùy tiện giải phóng pheromone ra bên ngoài rồi thường thường chơi qua đường với các Omega trong kỳ dễ cảm như Cố Phỉ Thanh, Tô Kiều lại là kiểu Alpha khiêm nhường, bình thường hơn gã nhiều.

 

Cô đưa tay ra ngăn Cố Phỉ Thanh lại rồi bình tĩnh đáp lời: "Tôi không có hứng thú làm bươm bướm rập rờn." Nói rồi, sau khi khi đăng ký xong, cô cũng quay người rời đi luôn.

 

Nói nhiều sai nhiều, đối mặt với một tên b**n th** thông minh như Cố Phỉ Thanh, cô tuyệt đối không thể nhiều lời được.

 

Cũng là vì vừa rồi cô nói nhiều mấy câu nên cô mới bị Cố Phỉ Thanh nghi ngờ đấy chứ.

 



Bình luận
Sắp xếp
    support Nhắn tin
    Loading...