Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng mà Tô Kiều chạm vào súng là trong thời gian huấn luyện quân sự ở trường cấp 3, một người bắn ba phát, bắn xong thì thôi.
Khi bọn cô rời đi, người hướng dẫn còn yêu cầu bọn cô mang theo cả ba đầu đạn rỗng mình mới bắn xong nữa.
Tô Kiều nhớ rõ thành tích của mình hồi đó: Bắn không trúng bia, bắn không trúng bia, bắn không trúng bia.
Tô Kiều: ...
Cô lại nhìn kết quả trên màn hình lớn, đột nhiên cảm thấy khoảng cách chênh lệch giữa mình và thân thể này thật sự là quá xa.
Tô Kiều đứng thẳng tư thế, tiếp tục bắn.
"Vòng mười, vòng mười, vòng mười..."
Bắn liên tiếp năm phát, tất cả đều trúng vòng mười.
Đây là ký ức cơ bắp đã được khắc sâu trong xương tuỷ của cơ thể nguyên thân, ngay cả một tay mơ như Tô Kiều - người chỉ mới được chạm vào mấy cây súng bị đào thải có một lần, vẫn có thể dựa vào cơ thể này mà bắn trúng vòng mười.
Nhưng Tô Kiều biết, vận may như vậy không phải lúc nào cũng sẽ đến với cô.
Nếu cô đã xuyên vào cơ thể này, trở thành một thành viên của nhà họ Tô, vậy thì chắc chắn việc cô lên chiến trường là điều không thể tránh khỏi.
Chiến trường lại không được yên bình như khoá cận chiến của Học Viện Quân Sự Hoàng gia Đế Quốc rồi.
Ở đó sẽ chết người.
Nghĩ đến đây, Tô Kiều nhịn không được mà run lên, khẩu súng trong tay cũng theo đó mà bắn trượt.
“Bắn không trúng bia.”
Cuối cùng, sáu phát thì có năm phát trúng vòng mười, phát cuối cùng bắn không trúng bia.
Những phát súng trước đó đều là do ăn may, còn phát súng cuối cùng mới là trình độ thực sự của cô.
Sắp đến giờ rồi, Tô Kiều tháo kính bảo hộ ra, tuỳ ý đưa súng cho nhân viên phục vụ xung quanh rồi mở cửa bước ra khỏi phòng tập bắn.
Đây là địa điểm huấn luyện bắn súng tư nhân hàng đầu ở Đế Đô, nếu Tô Kiều nhớ không lầm thì đây cũng thuộc sản nghiệp của Tô gia.
Xe đã đợi sẵn bên ngoài, khi Tô Kiều đi ngang qua hành lang, chợt nghe thấy một mùi pheromone quen thuộc phát ra từ một phòng huấn luyện nào đó.
Mùi hoa hồng nở rộ nồng nàn đến chín nẫu.
Theo bản năng, cơ thể Tô Kiều hơi cứng lại, cô có thể cảm nhận được máu mình đột nhiên tuần hoàn rất nhanh.
Hương vị pheromone của Lục Từ?
Cậu ta ở đây?
Ngoài mùi pheromone của Lục Từ ra, còn có thêm một mùi pheromone khác đang dâu dưa lấy nó nữa.
Nói là dây dưa, không bằng nói là đang đè ép và khiêu khích thì đúng hơn.
Lục Từ đang ở cũng với một Alpha.
Kệ đi.
Tô Kiều đưa tay lên đè lại trái tim đang xao động của mình, tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng càng tránh xa mùi pheromone đó, tâm trạng của cô càng trở nên tồi tệ hơn.
Chuyện gì thế này?
Cảm xúc khó chịu như sắp nổ tung, có thể so được với những ngày đầu đến tháng rồi đó.
Tô Kiều nghiến răng xoay người, trở lại trước cửa căn phòng huấn luyện kia.
Mùi pheromone thuộc về Lục Từ càng lúc càng nồng hơn, tâm trạng bồn chồn của cô cũng vì thế mà dịu đi đôi chút. Nhưng khi cô ngửi thấy mùi pheromone của một Alpha khác, cảm giác nôn nóng lại càng trở nên mãnh liệt hơn.
“Choang” một tiếng, bên trong truyền ra tiếng cốc vỡ.
Cơ thể của Tô Kiều hành động còn nhanh hơn cả não của cô, cô nhanh chóng đưa tay ra đẩy cánh cửa phòng huấn luyện trước mặt mình.
Mùi của hai loại pheromone trộn lẫn với mùi rượu whisky và mùi máu nồng nặc xộc vào mũi, Tô Kiều theo bản năng che lại mũi miệng, sau đó ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy trong phòng huấn luyện rộng rãi, ly rượu vỡ vụn trên mặt đất, Lục Từ mặc quần áo bồi bàn đen trắng đang bị Cố Phỉ Thanh đè ở dưới thân.
Đó là một cái bàn bằng thép để đặt súng ống, Lục Từ bị đè lên đó, một tay Cố Phỉ Thanh ấn mặt cậu, một tay kia kéo cổ áo cậu ra.
Mà Lục Từ cũng không nhàn rỗi, trong tay cậu đang cầm một con dao nhỏ sắc bén, kề vào cổ họng Cố Phỉ Thanh, mơ hồ có thể nhìn thấy nơi đó đã có máu rỉ ra rồi.
Dù vậy, Cố Phỉ Thanh vẫn không hề trốn tránh mà hoàn toàn giống như một người điên, thậm chí còn muốn hướng cổ mình về phía lưỡi dao, con ngươi màu xanh lam của gã tràn ngập sự hưng phấn.
Tô Kiều đứng ở cửa, nhìn tình cảnh đang diễn ra bên trong.
Một nửa miếng dán ngăn chặn sau gáy Lục Từ đã bị xé ra, khó trách pheromone của cậu lại tràn ra nhiều như vậy.
Điều này cũng có nghĩa là Cố Phỉ Thanh đã phát hiện ra thân phận thực sự của Lục Từ rồi.
Dựa theo cốt truyện ban đầu, Tô Duật Bạch là người đầu tiên phát hiện ra thân phận của Lục Từ. Nhưng vì sự can thiệp của Tô Kiều, đến nay, Tô Duật Bạch cũng không hề có chút dính dáng gì đến Lục Từ cả.
Bây giờ, Cố Phỉ Thanh lại thành ra là người đầu tiên trong F4 phát hiện ra thân phận của Lục Từ.
Căn phòng tràn ngập pheromone, Cố Phỉ Thanh cố gắng kiềm chế bản năng của mình, sau đó ngẩng đầu lên, thấy Tô Kiều đang đứng đó thì đôi mắt gã hơi híp lại.
“Chị Kiều?” Giọng gã khàn khàn.
"Ừ." Tô Kiều áp xuống cảm giác nôn nóng trong lòng, lãnh đạm nhướng mi, dời tầm mắt đến trên người Lục Từ: “Cậu đang làm sao đấy? Thả cậu ta ra."
Ngại với uy thế của nhà họ Tô, hơn nữa Cố Phỉ Thanh cũng biết tính khí của Tô Kiều – ghét nhất là nhìn thấy chuyện khinh nam bá nữ như thế này.
Thật tiếc.
Cố Phỉ Thanh buông Lục Từ ra, sửa sang lại cổ áo của mình một chút. Trên mu bàn tay gã có ba vết máu do Lục Từ cào ra, trên cổ cũng có một vết máu nhàn nhạt uốn lượn nữa.
Sự hung bạo trên mặt gã đã biến mất trong tích tắc, nhanh chóng trở về dáng vẻ ôn văn nho nhã ngày thường: "Không có gì, tôi chỉ đùa giỡn một chút với cậu em khoá dưới này thôi mà."
Lục Từ sầm mặt lại, che lại sau gáy, nhanh chóng tụt xuống từ cái bàn thép rồi đi nhanh ra cửa, lướt qua Tô Kiều.
Sau khi dán lại miếng dán ngăn chặn, Tô Kiều ngửi thấy mùi pheromone rất nhạt trên người cậu, được bao phủ bởi mùi pheromone lần trước cô để lại. Nếu không cố ý ngửi kỹ thì rất có thể sẽ không ngửi thấy nó nữa.
Trách không được Cố Phỉ Thanh lại sử dụng cách thức dã man như vậy để xác nhận thân phận của Lục Từ.
Cố Phỉ Thanh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lục Từ, gã híp mắt lại.
Lần trước gặp nhau, mặc dù trên người Lục Từ được bao phủ bởi pheromone của một Alpha khác, nhưng gã rõ ràng đã ngửi thấy trên người cậu thiếu niên này có ẩn giấu một mùi pheromone mà Beta không có.
Quả nhiên, nghi ngờ của gã không sai.
Trong mắt Cố Phỉ Thanh lộ ra một loại hưng phấn kỳ dị, hốc mắt gã hơi đỏ lên.
Tô Kiều nghiêng người, chặn lại tầm mắt của Cố Phỉ Thanh: "Cậu bắt đầu có hứng thú với Beta từ khi nào vậy?" Cô vờ như vô tình hỏi gã.
Cố Phỉ Thanh hơi có chút ngạc nhiên, thế mà Tô Kiều lại không nhận ra rằng Lục Từ là một Omega à. Chẳng lẽ sau vụ tai nạn xe hơi đó, cô trở nên khờ đi à?
Cố Phỉ Thanh cười một tiếng: "Người nào xinh đẹp thì tôi đều có hứng thú cả."
"Đây là câu lạc bộ của tôi, cậu đừng có gây chuyện." Tô Kiều yên lặng đứng đó, nhìn chằm chằm vào Cố Phỉ Thanh.
Quả nhiên là nhân vật công hai xinh đẹp trong truyền thuyết, lớn lên với khuôn mặt đẹp đẽ tinh xảo như ma cà rồng, nhưng tính tình lại xảo quyệt chẳng khác gì rắn độc.
Cố Phỉ Thanh xòe hai bàn tay ra: “Chỉ đùa một chút thôi mà.” Nói rồi, gã đút hai tay vào túi quần rồi đi về phía Tô Kiều.
Tô Kiều vẫn đứng đó, cũng không có ý nhường đường.
Cố Phỉ Thanh đột nhiên cúi xuống, ngửi ngửi nơi cổ Tô Kiều.
Tô Kiều không né không tránh, hơi hơi nghiêng đầu liếc gã một cái.
Cố Phỉ Thanh nhìn thấy miếng dán có tác dụng ngăn cách pheromone sau cổ Tô Kiều thì gã như có như không mà cau mày lại.
Gã chẳng thể ngửi được mùi gì cả.
“Đủ chưa?” Tô Kiều lạnh lùng nói.
Cố Phỉ Thanh đứng thẳng người, bày ra tư thế đầu hàng, nhưng trong mắt lại lộ ra sự hưng phấn của kẻ đi săn: “Chị Kiều, đã một năm không gặp, tôi thấy so với trước đây thì chị lại càng xinh đẹp hơn rồi đấy."
*
Bộ truyện ABO này có tên là “Luật lệ của dã thú".
Chỉ từ cái tên là đã nghe ra được đây là một cuốn tiểu thuyết b**n th** như thế nào rồi.
Bốn tên công trong truyện này, mà không, ngay cả mấy nhân vật phụ qua đường nữa, chẳng có ai là người bình thường cả.
Vì vậy, khi đối mặt với đám công thần kinh này, cho dù ngoài mặt Tô Kiều vẫn tỏ ra điềm tĩnh như không, nhưng trong lòng cô vẫn luôn không yên.
Ai có thể ngờ được, một năm trước cô vẫn chỉ là một sinh viên đại học ngửa tay xin kẹo của nhân viên tiếp thi trên tàu hỏa cơ chứ.
Sau khi Cố Phỉ Thanh đi rồi, Tô Kiều đưa tay vịn lấy khung cửa bên cạnh, thở ra một hơi nặng nề.
Dựa theo thiết lập nhân vật, Cố Phỉ Thanh là con trai thứ hai của nhà họ Cố, diện mạo ôn hòa nho nhã, nhưng thực chất gã lại là một tên lưu manh giả danh trí thức, hầu như tất cả những màn tra tấn mà Lục Từ phải chịu đều là do gã nghĩ ra cả, bao gồm nhưng không giới hạn trong việc đánh gãy chân của Lục Từ, rạch da để cài thiết bị định vị vào người cậu, v.v.
Đối mặt với một tên b**n th** như vậy, ai mà không hoảng hồn hả!
Tuy nhiên, điều khiến Tô Kiều hoang mang nhất chính là, tại sao cô lại ra tay cứu Lục Từ?
Rõ ràng là cô đã quyết định sẽ phân rõ giới hạn với cậu, chỉ cần bảo vệ tốt cho Tô Duật Bạch là được cơ mà.
*
Tô Kiều lên xe, nhìn về phía đèn neon nhấp nháy bên ngoài cửa sổ.
Thế giới này không khác nhiều so với thế giới cô đã từng sống. Điểm khác biệt duy nhất là con người ở đây có ba giới tính.
Tô Kiều đưa tay xoa xoa cái trán đau nhức, cô cảm thấy tâm trạng mình không hiểu sao lại bắt đầu phiền loạn quá chừng.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng để bản thân chìm vào giấc ngủ.
Trong buồng vệ sinh chật hẹp tối tăm, cô vươn tay ra, đè lại Lục Từ ở dưới thân.
Mái tóc đen của cậu đã đẫm mồ hôi, bộ quân phục màu trắng trên người bị xé toạc ra một nửa, t*m l*ng tr*ng n*n mảnh khảnh hơi cong lên, lộ ra xương bướm xinh đẹp.
Tô Kiều đặt tay lên gáy cậu, đẩy tóc của cậu ra, dùng đầu ngón tay cọ qua cọ lại tuyến thể kia.
Cậu trai mấp máy đôi môi đỏ mọng, lông mi run rẩy nhìn cô, thân hình mảnh khảnh rung lên, da thịt áp sát vào nhau, Tô Kiều cũng cảm thấy tâm trạng như sắp nổ tung.
Đột nhiên, chiếc xe xóc nảy một cái.
Cô tỉnh.
Tô Kiều ngơ ngác nhìn chằm chằm trần xe được trang trí bằng màu đen, hoàn toàn không hề có đường cong nào cả.
Tô Kiều lấy tay che mặt mình lại.
Cô đã mơ ư?
Cô mơ về điều gì?
Lục Từ?
Cô đã đè Lục Từ xuống dưới thân ư?
Tô Kiều cả đêm không ngủ, hôm sau mới vác cái quầng thâm dưới mắt lên ngồi trên xe của Tô Duật Bạch.
"Chị, chị sao vậy?"
“Không sao.” Tô Kiều mở cái gương bên trong xe ra, nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của mình thì có chút hết hồn.
Tất cả là do giấc mơ ở trong xe đêm qua, khiến cho Tô Kiều cả đêm đều thao thức không ngủ được.
"Chị có chỗ nào không khỏe hả? Hay thôi thì đừng đi học nữa?" Tô Duật Bạch nhíu chặt mày.
"Không sao, lái xe đi, chị ngủ một lát."
Tô Kiều nhắm mắt lại, Tô Duật Bạch hé miệng định nói, nhưng sau khi nhìn thấy gò má tái nhợt phờ phạc của Tô Kiều, cậu ta không nói nữa mà lái xe đến trường học.
Bởi vì Tô Kiều đã tạm nghỉ học một năm cho nên sau khi nhập học lại, cô sẽ học cùng năm với Tô Duật Bạch.
Cô gái thiên tài năm đó mới vào trường đã khiến toàn trường chấn động, một lần nữa trở lại. Hôm nay, các học viên năm hai sẽ dẫn dắt các học viên mới vào trường tiến hành huấn luyện bắn súng.
Đám học viên năm nhất không hề biết đến tên tuổi của cô, cả đám đều nhìn về phía người đẹp ăn mặc chỉnh tề đứng ở bên tường.
Cô trông rất bắt mắt, chỉ là mặt mày quá mức thanh lãnh, tuy chỉ cao 1m75, không coi là nổi bật trong đám Alpha nam, nhưng cũng được coi là cao trong số các Alpha nữ rồi.
Mà lúc này, một tên xưa nay vốn mắt cao hơn đầu, chẳng quan tâm đến bất kỳ điều gì như Tô Duật Bạch, lại đang chân chó dán bên cạnh cô mà xum xoe.
"Chị, chờ lát nữa vào lớp bắn súng, nếu chị thấy trong người không khỏe thì có thể qua bên cạnh nghỉ ngơi."
Tô Duật Bạch không biết từ đâu ra mà dọn đến đây một chiếc ghế, đặt nó bên cạnh Tô Kiều.
"Không cần đâu, chị ổn."
Tô Kiều chỉ cảm thấy may mắn vì hôm nay chỉ là một lớp bắn súng đơn giản chứ không phải là một lớp học cận chiến tổng hợp.
Dù sao thì dựa theo thực lực hiện tại của cô, so ra còn kém với nguyên thân ở thời kỳ đỉnh cao nhiều lắm, nếu như cô chỉ hoàn toàn dựa vào ký ức cơ bắp thì sợ là đánh không lại đám người này.
Đám học viên mới bước vào.
Hàng năm, những người có thể vào Học viện Quân sự Hoàng gia Đế quốc thông qua tầng tầng sàng chọn, ngoại trừ là nhân tài đặc biệt xuất sắc ra thì đều là do gia tộc tiến cử.
Bởi vì con đường tăng tiến của các giai tầng trong xã hội đã bị chặn lại, thế nên cũng dẫn tới tố chất của học viên hàng năm cứ thế giảm mạnh dần đều. Hầu hết những học viên được gia tộc giới thiệu đều chẳng ra làm sao cả.
Trường bắn rất rộng, học viên năm nhất có thể tìm các học viên năm hai để nhờ hỗ trợ hướng dẫn.
Theo thanh danh ôn hòa có lễ của mình, bên người Cố Phỉ Thanh nhanh chóng bị một đám người vây quanh. Nhưng gã đều nhất nhất từ chối bọn họ, rồi đi thẳng đến bên người Lục Từ.
Cậu thiếu niên mặc một bộ quân trang màu trắng, bên hông mang thắt lưng màu đen, lộ ra vòng eo cực nhỏ, làm cả người cậu càng thêm mảnh khảnh xinh đẹp.
"Đàn em, tư thế cầm súng của em không đúng rồi."
Cố Phỉ Thanh đứng sau lưng Lục Từ, mái tóc vàng hơi rủ xuống, cúi người ghé sát vào tai cậu mà nói: "Alpha đã đánh dấu tạm thời cho cậu là ai?"
“Phằng phằng phằng!” Lục Từ đột nhiên nổ súng.
Sau ba phát bắn, kết quả của cậu hiện lên trên màn hình điện tử.
"Vòng mười, vòng mười, vòng mười. Thành tích: A+."
Lục Từ buông khẩu súng trong tay, để Lương Thần đang đứng phía sau cậu tiếp tục.
Lương Thần liếc nhìn Cố Phỉ Thanh rồi lo lắng nói: "Ừm, đàn anh, anh có thể chỉ dẫn cho em một chút không ạ?"
Cố Phỉ Thanh quay đầu nhìn Lương Thần, khóe môi cong lên, nhưng trong đôi mắt màu xanh lại không hề có ý cười, ngược lại có chút lạnh lùng: "Được chứ."
Lương Thần vốn vô tâm nên không hề nhận thấy có gì không ổn, cậu ta hào hứng thảo luận các kỹ xảo với Cố Phỉ Thanh.
Lục Từ điều chỉnh lại cổ áo mình một chút, khi Tô Kiều đi ngang qua cậu, cô ngửi thấy một chút mùi pheromone dính trên người cậu.
Mùi này không phải là mùi của Lục Từ, cũng không phải là mùi của cô.
Tô Kiều nghĩ nghĩ rồi dời tầm mắt sang Cố Phỉ Thanh.
Hẳn là của Cố Phỉ Thanh.
Ngày đó, ở câu lạc bộ, khi cô đẩy cửa phòng huấn luyện ra thì đã từng ngửi thấy mùi pheromone của gã.
Mùi pheromone của Cố Phỉ Thanh tương tự như mùi xạ hương trộn với băng phiến đầy cám dỗ, phảng phất chút gợi dục bên trong.
Ngửi được mùi pheromone của Alpha khác trên người Lục Từ, cảm xúc của Tô Kiều lại bắt đầu trở nên xao động.
Cô đưa tay đặt lên tuyến thể sau gáy, dùng sức ấn thật mạnh.
Cô có gì đó không ổn lắm.
Tầm mắt của Tô Kiều bất giác mà nhìn theo Lục Từ, ánh mắt cô rơi vào phần gáy được mái tóc đen phủ lên của cậu.
Cổ của cậu thiếu niên thon dài mảnh khảnh, cao quý lại ưu nhã như thiên nga trắng, toát ra cảm giác quật cường cố chấp.
Khiến người ta nhịn không được muốn duỗi tay ra túm lấy cậu, rồi đè cậu xuống dưới thân.
Tô Kiều cùng sức véo thật mạnh lên cánh tay để thoát khỏi mớ ảo tưởng trong đầu mình lúc này.
Cô cực kỳ khiếp sợ với mớ ảo tưởng vừa diễn ra trong đầu. Mặc dù đôi khi cô cũng sẽ đọc một số tiểu thuyết diễm tình, nhưng với tư cách là một sinh viên đại học ngây thơ trong sáng, cô thậm chí còn chưa từng nắm tay một bạn nam nào đâu đó!
*