Xuyên Thành Chị Gái Của Tên Cặn Bã

Chương 2


Chương trước Chương tiếp

 

Đầu óc cậu thiếu niên sớm đã mơ màng không rõ, thậm chí khi cậu ngửi thấy mùi pheromone của Tô Kiều đang tiến đến, cậu còn vươn tay ra từ kẽ hở, một phen túm chặt lấy ống quần cô.

 

Cánh tay của cậu thiếu niên gầy yếu tái nhợt, năm ngón tay tinh xảo như ngọc, không nhìn ra được một lỗ chân lông, giống như một thứ ngọc bội hoàn mỹ nhất trên đời.

 

Cậu nắm chặt lấy quần cô, đầu ngón tay run rẩy.

 

“Cút đi.” Cổ họng cậu thiếu niên gầm nhẹ ra tiếng.

 

Ngoài miệng thì bảo cô cút đi, nhưng tay thì lại túm chặt lấy cô không thả.

 

Chàng trai trẻ, cơ thể của cậu rõ ràng là trung thực hơn so với miệng cậu rồi.

 

Tô Kiều ngửi thấy một mùi pheromone chín nẫu, ngay sau đó, cô lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay màu trắng, nhanh chóng mở cửa của căn buồng nhỏ, dùng nó phủ lên hai mắt của Lục Từ, rồi một lần nữa khóa cửa lại.

 

Động tác của Tô Kiều rất nhanh, Lục Từ vốn đang thần trí trì trệ, bởi vậy căn bản còn chưa thể nhìn rõ mặt cô thì hai mắt đã bị chiếc khăn tay màu trắng phủ lên rồi.

 

Nhưng Lục Từ cũng không phải là người ăn chay, cậu có một ý chí rất mạnh mẽ, thậm chí còn mạnh hơn cả một số Alpha hàng đầu nữa. Ngay cả khi ở trong tình trạng mơ màng khó kiểm soát mình như vậy, cậu vẫn cố gắng đấu tranh với bản năng của mình.

 

Thanh đoản đao cậu luôn cắm chặt trong tay chém thẳng về phía cổ của Tô Kiều.

 

Phản ứng của thân thể Tô Kiều còn nhanh hơn cả đầu óc cô, tay cô vươn lên bắt lấy cổ tay cậu, ngoặc nó ra đằng sau, một tay còn lại trực tiếp bóp lấy cổ Lục Từ.

 

“Đừng nhúc nhích."

 

Tô Kiều hạ giọng, bóp lấy cổ Lục Từ bằng một tay.

 

Cậu thiếu niên bị bắt phải ngẩng đầu lên, để lộ ra hầu kết nhô ra và xương quai xanh của mình.

 

Mặc dù cơ thể của Lục Từ gầy gò, nhưng vì đã rèn luyện thể lực trong thời gian dài nên ngay cả Tô Kiều cũng có chút không thể áp chế được.

 

Cô rút thắt lưng của Lục Từ ra, trói cổ tay cậu lại rồi treo lên cái móc trên tường, sau đó dùng một tay v**t v* tuyến thể sau gáy cậu.

 

Tuyến thể của cậu được phủ bởi một miếng dán ngăn chặn, trông không khác gì vùng da thịt xung quanh, thế nhưng trên đó có một vài vết xước máu tươi đầm đìa.

 

Quá độc ác.

 

Đây là định moi luôn tuyến thể ra đấy à?

 

Trong đầu Tô Kiều đột nhiên hiện lên ý nghĩ này, sau đó lại không khỏi nghĩ đến chuyện, để thoát khỏi sự khống chế của đám F4 cặn bã, cậu đã tay không moi ra tuyến thể của mình, cũng vì thế mà suýt chút nữa mất đi nửa cái mạng.

 

Không hiểu sao lại cảm thấy có chút đáng thuơng.

 

Trong lòng Tô Kiều dâng lên cảm giác thương tiếc, nhưng rất nhanh đã bị cô ép xuống.

 

Khi chất ức chế bị cưỡng chế đẩy vào trong cơ thể Lục Từ, cơn khô nóng trên người cậu thiếu niên nhanh chóng tiêu tán, ánh mắt vốn mê mang cũng dần dần tỉnh táo lại.

 

Chiếc khăn màu trắng mang theo một mùi hương lạnh lẽo, che khuất tầm nhìn của cậu.

 

Lục Từ giật giật cổ tay mình, nơi đó bị một chiếc thắt lưng cột chặt.

 

Tuy rằng cách thứ này có chút thô bạo, nhưng người này... Thật sự đang giúp cậu sao?

 

Ngay sau khi chất ức chế được đẩy vào, cơ thể của Lục Từ vẫn còn ở trạng thái mềm nhũn.

 

Khi Tô Kiều thả lỏng tay, cơ thể cậu cũng theo vách tường mà trượt xuống.

 

Đã giải quyết xong.

 

Tô Kiều nhẹ nhàng thở ra một hơi, đẩy ra cửa buồng, vừa xoay người đi ra ba bước thì một cỗ mùi pheromone nồng nặc đột nhiên từ phía sau cô phát ra, hơn nữa còn không ngừng khuếch tán, so với lúc trước còn nồng đậm hơn, giống như vừa làm đổ lọ nước hoa ra vậy, suýt chút nữa làm cô không thở nổi.

 

Chuyện gì thế này?

 

Chất ức chế có vấn đề à?

 

Tô Kiều nhanh chóng quay trở lại trong buồng.

 

Hai tay Lục Từ bị trói, bộ quân phục trên người đã bị kéo xuống một nửa, tóc đen ướt sũng, một nửa khuôn mặt bị chiếc khăn tay màu trắng che mất.

 

Chiếc khăn tay màu trắng kia đã ướt một nửa, tuy rằng biết đó là do mồ hôi chảy xuống trên mặt Lục Từ, nhưng thoạt nhìn lại giống như là khóc ướt khăn vậy.

 

Cậu thiếu niên cắn chặt môi, nuốt lại âm thanh đã lên đến ngay cổ họng.

 

Hình như là có vẻ nghiêm trọng hơn trước nữa?

 

Nhưng Lục Từ đang sử dụng cùng một chất ức chế với cô cơ mà, sao lại có vấn đề được chứ.

 

Chất ức chế nhanh chóng mất đi hiệu lực, Lục Từ quỳ trên mặt đất, vươn tay bóp chặt yếu hầu mình, không ngừng há miệng th* d*c.

 

Tuyến thể sau gáy nóng bỏng như sắt, cậu dùng bàn tay đã bị cố định của mình để xé toạt nó ra, để lại một vết máu tươi đầm đìa ngay trên tuyến thể.

 

"Mày... Mày dùng cái gì..."

 

Giọng cậu thiếu niên khàn khàn ám trầm, kịch liệt run rẩy.

 

Bị hiểu lầm mất rồi.

 

Nhưng chắc chắn là chất ức chế không có vấn đề gì, vậy vấn đề nằm ở Lục Từ sao?

 

Chẳng lẽ là bởi vì dùng quá nhiều thuốc cấm, nên ngay cả chất ức chế cũng không có tác dụng nữa rồi?

 

"Reng, reng, reng..." Bên ngoài vang lên tiếng chuông tan học, đám học sinh chuẩn bị được thả ra.

 

Không còn kịp nữa rồi.

 

Mùi pheromone dày đặc như vậy chắc chắn sẽ bị phát hiện.

 

Tô Kiều nhanh chóng ngồi xổm xuống, dùng một tay bịt miệng cậu thiếu niên.

 

Cô ấy nói với giọng điệu nhàn nhạt, bình tĩnh nói: "Chỉ là đánh dấu tạm thời thôi."

 

Tô Kiều nhìn chiếc cổ trắng nõn và mảnh khảnh của cậu thiếu niên, cùng với tuyến thể đỏ ửng thấm đẫm lên miếng dán nguỷ trang ở phía trên. Kìm lại trái tim đang bồn chồn xao động của mình, cô đột nhiên đưa tay ra kéo mạnh nó xuống.

 

Miếng dán ngăn chặn bị xé ra, cơ thể Lục Từ run lên, hai tay đang bị trói chặt của cậu vùng vẫy dữ dội, bị Tô Kiều mạnh bạo ấn lên trên vách tường.

 

Sau đó, cô nhanh chóng cúi đầu, cắn xuống một ngụm.

 

Pheromone giống như sương mù lạnh lẽo ập đến cùng với sự áp chế mạnh mẽ, sau khi Lục Từ chống cự quyết liệt một hồi, cuối cùng cũng không còn sức lực nữa.

 

Cậu suy sụp mà dựa vào nơi đó, pheromone cuồng loạn trên người cậu cũng đã được trấn an.

 

Nhưng Lục Từ chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo.

 

Bởi vì cậu biết rõ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

 

Alpha đối xử với Omega, còn không phải là mỗi chuyện đó thôi sao?

 

Đột nhiên, người nọ buông lỏng xiềng xích trên người cậu ra.

 

Lục Từ sửng sốt, hàng mi dưới chiếc khăn khẽ run rẩy, hơi nghiêng đầu, giống như muốn xuyên qua tấm khăn ướt đẫm để nhìn rõ người trước mặt.

 

Nhưng lại chỉ có thể nhìn thấy một bóng hình mơ hồ của người nọ.

 

Sau đó, không chút do dự, người nọ xoay người rời đi.

 

Pheromone mà người nọ để lại trong tuyến thể lan tỏa khắp toàn thân cậu, chảy theo dòng máu, xoa dịu cơ thể đang xao động của cậu.

Dưới sự bao bọc của cổ pheromone này, tâm trí Lục Từ dần bình tĩnh trở lại.

 

Pheromone trong phòng vệ sinh từ từ tan đi, bên ngoài truyền đến thấy tiếng nói cười của đám học sinh đi lại trên hành lang.

 

"Này, mấy cậu có ngửi thấy mùi gì không?"

 

Tô Duật Bạch đột nhiên nhíu nhíu mày.

 

Là một Alpha hàng đầu, khứu giác của cậu ta càng nhạy hơn những Alpha bình thường khác.

 

"Không."

 

Quả nhiên, những Alpha bình thường khác đều không ngửi thấy mùi hương này, chỉ có Cố Phỉ Thanh đang kề vai bá cổ với Tô Duật Bạch khẽ nghiêng đầu liếc nhìn về hướng nhà vệ sinh ở đằng kia.

 

Lục Từ kéo chiếc khăn che mắt xuống, cửa buồng mở toang, phòng vệ sinh trống không, chỉ còn lại một ô cửa sổ khép hờ.

 

Cậu loạng choạng đứng dậy, dùng răng cắn đứt dây thắt lưng trên cổ tay, sau đó sửa sang lại quần áo, dán lại miếng dán ngăn chặn đã bị xé rách ra kia.

 

Cậu đi đến trước phòng vệ sinh, đối diện với tấm gương lớn.

 

Trong gương phản chiếu khuôn mặt cậu.

 

Ngoại trừ một chút ướt át còn sót lại trên khuôn mặt, Lục Từ đã trở lại là một người đẹp băng giá - lạnh lùng và kiêu ngạo rồi.

 

Phòng vệ sinh không có một bóng người, ngoại trừ một ít pheromone Alpha còn sót lại, đang dây dưa với pheromone của cậu.

 

"Cạch" một tiếng, cửa nhà vệ sinh đột nhiên mở ra.

 

Lục Từ quay đầu lại nhìn, là một nam sinh mặc đồng phục quân trang màu trắng đang bước vào.

 

Gã ta có ngoại hình của một thiếu niên, khuôn mặt với vẻ đẹp của con lai, làn da trắng thuần, đeo một đôi kính không gọng, có mái tóc vàng óng đẹp đẽ, rực rỡ và cao quý giống như thứ kim loại quý giá nhất, thoạt nhìn tuấn tú thư sinh, cực kỳ vô hại.

 

Cố Phỉ Thanh nhìn quanh nhà vệ sinh một vòng, chỉ để thấy mỗi mình Lục Từ.

 

Cố Phỉ Thanh biết cậu.

 

Học sinh năm nhất mới vào trường đã gây xôn xao vì khuôn mặt quá mức xinh đẹp, đáng tiếc là cậu thiếu niên có khuôn mặt sinh đẹp như vậy lại là Beta.

 

Tất nhiên, cũng có vài người không cảm thấy tiếc nuối cho lắm.

 

So với Omega mỏng manh yếu ớt, Beta dùng bền hơn nhiều.

 

Một số người nổi lên ý định với Lục Từ, nhưng tất cả bọn họ đều bị cậu đánh cho tơi tả.

 

Vì vậy, mọi người cũng đều biết rằng, Beta trông giống như một Omega này không hề dễ chọc.

 

Vốn dĩ Cố Phỉ Thanh không có hứng thú với cậu cho lắm. Thân là con trai thứ hai của nhà họ Cố, thân phận cao quý, có người đẹp loại nào mà gã chưa từng thấy qua cơ chứ.

 

Nhưng hôm nay, khi tiến lại nhìn gần, gã vẫn phải kinh ngạc một phen.

 

Làn da trắng như sứ, dáng người mảnh khảnh, khí chất như ánh trăng nhưng ánh mắt lại quá mức lạnh lùng, thậm chí còn mang theo vài phần lệ khí nữa.

 

Cố Phỉ Thanh không dấu vết mà nhìn từ trên xuống dưới, con ngươi màu lam của gã khẽ đảo, lộ ra một chút hứng thú.

 

Một tay đút túi, gã tiến vào bên trong. Khi đi ngang qua Lục Từ thì đột nhiên dừng lại.

 

Là một Omega, Lục Từ không cao, cũng chưa bắt đầu ph*t d*c, đại khái cậu cũng chỉ cao khoảng 1m75.

 

Mà Cố Phỉ Thanh đã cao tới 1m83.

 

Gã cúi đầu nhìn xuống Lục Từ, tầm mắt lướt qua phần gáy đã được mái tóc đen phủ lên.

 

Ở nơi đó có mùi nồng nhất.

 

Có một mùi cực kỳ nhạt xen lẫn với mùi tuyết linh sam, gã không ngửi được rõ ràng, nhưng đó là một mùi cực kỳ mê người.

 

"Cậu là Beta?" Cố Phỉ Thanh lên tiếng, âm thanh nho nhã.

 

Lục Từ vẫn tiếp tục rửa tay với vẻ mặt lạnh tanh, rồi rút khăn giấy ở bên cạnh ra để lau khô, nói với một giọng lạnh lùng: "Ừ."

 

Cố Phỉ Thanh nhếch môi, lời gã nói hoàn toàn không phù hợp với dáng vẻ dịu dàng của gã, mang theo một sự sa đọa xấu xa: "Một Beta mà lại lớn lên thành ra như thế này, trên người lại còn nồng nặc mùi của Alpha..."

 

Lời nói của Cố Phỉ Thanh đều sặc mùi ám chỉ trắng trợn, phối hợp với khuôn mặt quý tộc này của gã, vậy mà lại có mấy phần tà khí.

 

Mặc dù Beta không thể ngửi thấy mùi pheromone, nhưng có một số người xinh đẹp cũng rất thích trèo lên đám Alpha.

 

Trong khi Cố Phỉ Thanh đang nói chuyện thì làm như vô tình mà đến gần Lục Từ, sau đó đột ngột ra tay.

 

Mùi của pheromone Alpha hàng đầu tỏa ra, mạnh mẽ và dịu dàng phơi bày những thứ thuộc về gã.

 

Mặc dù chỉ là đánh dấu tạm thời, nhưng thực lực Alpha của Tô Kiều vẫn không thể coi thường.

 

Dù sao thì cô chính là một thiên tài huyền thoại cơ mà.

 

Cố Phỉ Thanh theo bản năng mà che miệng và mũi của mình lại, lùi về sau một bước.

 

Pheromone Alpha bị cưỡng chế đàn áp, Alpha của Lục Từ đang cảnh báo gã.

 

Đoản đao giấu trong tay áo của Lục Từ hơi thu lại, cậu khó hiểu nhìn Cố Phỉ Thanh một cái, sau đó mang vẻ mặt ghét bỏ mà đi lướt qua gã.

 

“Lục Từ, cậu có ngửi thấy mùi gì không?" Trong nhà ăn, Lương Thần - bạn của Lục Từ, một Alpha loại kém, ghé vào gần cổ Lục Từ ngửi ngửi.

 

Lục Từ đưa tay đè lên miếng dán ngăn chặn nơi tuyến thể của mình, nói với giọng lạnh nhạt như trước nay: “Có lẽ là dính phải mùi của Alpha khác, tôi không ngửi được.”

 

"Cũng phải, cậu là Beta, không thể ngửi được mùi pheromone. Mùi này... Thực sự rất mạnh."

 

Trong thế giới của Alpha, cấp bậc mạnh yếu được phân chia rất rõ ràng. Chỉ đơn giản là bằng một chút pheromone thoáng qua này, Lương Thần đã có thể phán đoán được thực lực mạnh mẽ của Alpha này rồi: "Lục Từ, cậu tiếp xúc với những Alpha hàng đầu đó khi nào thế?"

 

Các Alpha cũng được phân chia xếp hạng thành các nhóm, cấp bậc như Lương Thần thì hầu như là không thể tiếp xúc được đến những Alpha hàng đầu đó.

 

Hóa ra đây là pheromone của Alpha hàng đầu.

 

Không thiếu Alpha trong Học Viện Quân Sự Hoàng gia Đế quốc, nhưng cho dù ngay trong một học viện cao cấp bậc nhất như nơi này, thì số Alpha hàng đầu cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi.

 

Trong Học Viện Quân Sự Hoàng gia Đế Quốc này, cũng chỉ có bốn người.

 

Con trai nhà họ Cố - Cố Phỉ Thanh, con trai nhà họ Phó - Phó Thương Hưng, con trai nhà họ Tô - Tô Duật Bạch và cuối cùng là Chu Lan Cẩm - con trai nhà họ Chu.

 

Rốt cuộc thì đó là ai?

 

Vì sao kẻ đó lại muốn giúp cậu?

 

Hắn đã phát hiện ra thân phận thực sự của cậu rồi ư?

 

Hắn muốn gì?

 

Lục Từ chậm rãi siết chặt đôi đũa đang cầm trong tay, hàng mi rũ xuống che đi vẻ u ám trong đáy mắt.

 

Cậu lớn lên ở một xóm nghèo, vẻ ngoài nổi bật, lại còn mang thân phận là một Omega, điều này chẳng khác nào thả một con cừu non béo mập vào giữa bầy sói cả.

 

Cũng may là Lục Từ phân hoá tương đối muộn, khi cậu phát hiện mình phân hoá thành Omega thì cậu đã có đủ năng lực tự bảo vệ mình rồi.

 

Cậu mua những thứ mình cần ở chợ đen, cũng bằng vào nỗ lực của bản thân mà một đường thì đậu vào Học Viện Quân Sự Hoàng gia Đế Quốc, trở thành "Beta" đầu tiên bước ra từ xóm nghèo.

 

Lương Thần là Alpha duy nhất trong học viện có mối quan hệ tương đối tốt với Lục Từ.

 

Tuy chỉ là một Alpha loại kém nhưng tính tình rộng rãi hoạt bát, trong nhà cũng có chút tiền nên có thể chi tiêu thong thả.

 

Nhưng thật ra, ban đầu Lương Thần kết bạn với Lục Từ là vì nghĩ rằng cậu là một Omega.

 

Làm gì có Beta nhà ai mà lại trông như vậy chứ!

 

Lương Thần và Lục Từ ở cùng ký túc xá. Hai người một phòng, nhà vệ sinh cũng dùng chung.

 

Trong nhà vệ sinh, Lục Từ nhìn vết đỏ trên cổ tay mình do bị thắt lưng mài ra, rồi lại chậm rãi dời ánh mắt lên trên.

 

Cậu đưa tay bóc miếng dán ngăn chặn ở tuyến thể sau gáy, đạp vào mắt chính là dấu răng kia.

 

Dấu răng cũng không sâu, mang theo một loại cảm giác đã dùng sức kiềm chế. Lục Từ thậm chí còn có thể hồi tưởng lại được cái cảm giác ẩm ướt run rẩy khi bị cắn kia.

 

Rốt cuộc thì đó là ai?

 

Điện thoại di động đặt trên bồn rửa đột nhiên vang lên.

 

Lục Từ đưa tay cầm lấy, nhìn thấy là tin nhắn của câu lạc bộ gửi đến, lúc này mới nhớ ra hôm nay là ngày đi làm thêm mỗi tuần một lần của cậu.

 

Học phí của Học viện Quân sự Hoàng gia Đế quốc rất đắt đỏ, người như Lục Từ thực sự không kham nổi mức học phí cao như vậy. Cho dù cậu có học bổng hàng năm thì cũng chỉ miễn cưỡng trang trải được học phí, còn lại sinh hoạt phí thì cậu phải tự mình lo liệu.

 

Hơn nữa, chương trình học tại Học viện Quân sự Hoàng gia Đế quốc lại được sắp xếp dày đặc, cậu không thể tìm việc làm thêm có thời gian làm việc dài được. Vì vậy, cậu chỉ có thể chọn làm thêm ở câu lạc bộ - công việc kiếm được nhiều tiền nhất nhưng lại tốn ít thời gian nhất mà thôi.

 

*

 

Nguyên thân vốn có thiết lập là một cô gái thiên tài, mặc dù trước đây Tô Kiều cũng là một học sinh giỏi đấy, nhưng cô chưa bao giờ tiếp xúc với học viện quân sự cả. May mắn thay, trong một năm nghỉ ngơi phục hồi trong bệnh viện, cô đã đọc qua gần hết các khóa học mà mình sẽ phải học rồi.

 

Bối cảnh của thế giới này tương tự như thế giới thực của cô trên Trái đất, chỉ có điều nơi cô đang ở là một học viện quân sự, thế nên cô có thể tiếp xúc với một số vũ khí và thiết bị quân sự mà người bình thường không thể tiếp cận mà thôi.

 

Mặc dù các học viên của Học Viện Quân Sự Hoàng gia Đế Quốc còn chưa được trang bị súng, nhưng vẫn sẽ được thực hành luyện tập bắn súng.

 

Ngoài ra, còn có các khóa học khác như cận chiến, lập kế hoạch quân sự và huấn luyện sinh tồn nơi hoang dã nữa.

 

Nếu Tô Kiều nhớ không lầm, ngày mai cô sẽ có một lớp học bắn súng.

 

Để duy trì thiết lập của mình, Tô Kiều đã một mình đến một câu lạc bộ bắn súng nào đó, bắt đầu chăm chỉ luyện tập.

 

Cô mặc một bộ đồ bình thường phục màu đen, đeo kính bảo hộ, mái tóc dài buộc cao để lộ khuôn mặt trái xoan xinh đẹp thanh lãnh.

 

Cô vừa cầm súng thì cơ bắp trên cơ thể cô đã nhanh chóng phản ứng, nã một súng vào bia ngắm ở phía trước.

 

"Phằng!"

 

Từ trên đỉnh đầu cô vọng xuống tiếng thông báo máy móc: “Vòng mười."

 



Bình luận
Sắp xếp
    support Nhắn tin
    Loading...