Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn

Chương 15: Ai mà biết tên điên ấy nghĩ gì!


Chương trước Chương tiếp

Bên ngoài Bình An trấn, ven sông.

Một dãy lều che nắng tạm thời được dựng lên bên bờ nước.

Các cô nương từ mười lăm đến hai mươi lăm tuổi xếp thành từng hàng.

Mười người một hàng ngang, mười người một hàng dọc.

Tạo thành từng phương trận một trăm người đứng trước lều, chờ được gọi tên.

Khắp bờ sông vang lên tiếng khóc.

Nếu nước mắt có thể hóa thành biển lớn, e rằng bờ sông này từ lâu đã thành một vùng mênh mông sóng nước, bao nhiêu lều trại cũng bị cuốn trôi mất rồi.

Trong hàng trăm đôi mắt đỏ hoe vì khóc.

Chỉ thấy Minh tiên sinh, ăn mặc như một văn sĩ, phe phẩy chiếc quạt lá cọ lớn bước ra khỏi lều.

Ông cất cao giọng:

— Các nương tử đừng hoảng sợ, Tiêu Hầu chỉ tìm người mà thôi. Tìm được người sẽ có trọng thưởng!

— Nhà nào sống bằng nghề hái dâu nuôi tằm, các cô nương bước ra, đứng sang bên trái!

— Nhà nào sống bằng nghề hái sen, đào ngó sen, hái gương sen, các cô nương bước ra, đứng sang bên phải!

...


Bình luận
Sắp xếp
    support Nhắn tin
    Loading...